Search Vietlist.us
Search the Web

Quảng Cáo
Khắp Nơi

 

-------o0o-------

Quảng Cáo Thương Mại San Jose

  1. An Ninh
  2. Bác Sĩ
  3. BS Nha Khoa
  4. BS Nhãn Khoa
  5. Bail Bond
  6. Ban Nhạc
  7. Bàn Ghế Giường
  8. Bán Xe Hơi
  9. Bảo Hiểm
  10. Bói Toán_Phong Thủy
  11. Cây Cá Cảnh
  12. Cần Người_Việc
  13. Cellular Phone
  14. Cà Phê
  15. Chợ, Siêu Thị
  16. Chùa_Nhà Thờ
  17. CơmTháng_Thức Ăn
  18. Computer_Electronics
  19. Chôn Cất, Bia Mộ
  20. Cổ Phiếu-Stock
  21. Dạy Kèm_Giữ Trẻ
  22. Dạy Lái Xe
  23. Dạy Nhạc: Piano...
  24. Dụng cụ Nhà Hàng
  25. Điện_Heat_Air
  26. Đưa Rước
  27. ĐịaỐc_TàiChánh_Tax
  28. Giặt Thảm
  29. Gạch, Thảm, Màn
  30. Giải Trí_Party_TV
  31. Giặt Ủi_Thợ May
  32. Giúp Dọn Nhà
  33. Hoa_Áo Cưới
  34. Khiêu vũ
  35. Làm Vườn_Cắt cỏ
  36. Linh Tinh
  37. Luật Sư_Di Trú
  38. Massage_Relax
  39. Nhà Hàng_Food
  40. Nhập cảng_Xuất cảng
  41. Nhiếp Ảnh_Video
  42. Quà Lưu Niệm_Gift
  43. Sách Báo_In Ấn
  44. Sign_Banner
  45. Sửa Xe_MuaXe
  46. Thẻ Tín Dụng
  47. Thợ Khéo_Ổ Khóa
  48. Thợ Sơn
  49. Tiệm Vàng
  50. Tiệm Bánh
  51. Tìm Thợ_Việc
  52. Tow Xe
  53. Thợ Ống Nước
  54. Thợ May_DryClean
  55. Tiệm Quần Áo
  56. Thuốc Tây
  57. Thuốc Bắc_D.Thảo
  58. Thẩm Mỹ_Tóc_Tay
  59. Võ Thuật
  60. Xây Dựng_Sửa Nhà

Đừng nghe những gì Cộng sản nói. Hãy nhìn những gì Cộng sản làm !
Đừng sợ những gì Cộng sản làm. Hãy làm những gì Cộng sản sợ !

-------------oo0oo--------------

Trang Thời Sự

Vietlist.us

--------o0o--------

Một Kỳ Bầu Cử Bốn Lần Thua



Không ở đâu có cuộc bầu cử phức tạp, thể thức rất khoa học nhưng rất tốn kém như ở Hoa Kỳ.

Cá nhân vận động, tuyên bố sách lược của mình và trải qua nhiều cuộc tranh luận đấu đá trên diễn đàn cả năm trời. Thắng được vòng sơ bộ mới được đảng để cử thành ứng viên chính thức để tranh với ứng viên của đảng khác. Ứng viên phải tiếp tục vận động khắp các tiểu bang, tiếp tục chịu búa rìu dư luận, chịu sự đàn hạch, mổ xẻ, kể cả những đòn đánh phá, tuyên truyền, thêm bớt, cắt xén lời nói, xuyên tạc, dán nhãn, bôi phết của truyền thông, nhất là tập thể truyền thông cánh tả đối với ứng viên CH: năm nay là Donald Trump; đó là chưa kể những trò kém phẩm hạnh, bất minh và thiếu tinh thần trách nhiệm người ta cũng đem ra chơi luôn. Mặt khác, đối phương của ông này được lực lượng hùng hậu gồm những người chức lớn quyền cao, cũ mới như cả dàn xe tăng đại bác hộ tống; cả chính phủ từ WH, Air force One bay đến nhiều nơi, hầu hết TTDC, chắc phải kể thêm những anh lính phóng viên quáng gà người Việt thuộc về đảng ta không ngớt tán dương công đức, tài năng và bề dày kinh nghiệm của ứng viên phe mình. Thắng cử, để làm TT thứ 45 của Hoa Kỳ đối với đảng CH thật là không dễ chút nào; có thể nói là thiệt vàng đã thử đến năm bảy lửa.

Cuộc bầu cử ngày 8 tháng 11 có kết quả ngay trong đêm. Doanh nhân Donald J Trump - nguời mà dân tả khuynh dán nhãn là “Thằng hề, Trump khùng, Thiên lôi, Chú vịt Đô-na (Donald Duck) …” chưa một ngày làm chính trị nhưng đã thắng lớn: 306/232 cử tri đoàn, 30/20 tiểu bang so với đối thủ lừng danh chính trị, thần tượng của DC: Hillary Clinton hơn 30 năm kinh nghiệm chính trường (Cựu Ngoại trưởng, Cựu Thượng nghị sĩ, Phu nhân cựu TT).

Chiến thắng của ông Trump đã kéo theo khối đa số lưỡng viện Quốc hội và chức Thống đốc tiểu bang lên đến 33/17 về tay đảng Cộng Hoà. Theo Hiến pháp, (20th Amendment) đến ngày thứ Hai sau ngày thứ Tư lần hai trong tháng 12 tức 19/12/2016 cử tri đoàn ở từng tiểu bang phải bầu lại lần chót mỗi người hai lá phiếu riêng biệt, một cho TT, và một cho Phó TT. Bầu xong, kiểm phiếu tuyên bố và mỗi người đều phải ký vào tờ chứng nhận. Ứng viên có đa số phiếu tuyệt đối của cử tri đoàn sẽ được Quốc hội chứng thực là TT, Phó TT vào tháng Giêng tới. Toàn liên bang có tổng số cử tri đoàn là 538. Số cử tri đoàn ở mỗi tiêu bang được tính dựa theo số thượng nghị sĩ và nghị viên Quốc hội như sau: 2 (thượng nghị sĩ) + số nghị sĩ quốc hội = số cử tri đoàn.

Có tất cả 435 nghị viên Quốc hội + 100 thượng nghị sĩ (của 50 tiểu bang) = 535 cử tri đoàn, và thêm 3 cử tri đoàn dành riêng cho District of Columbia theo Tu chính án số 23, thành ra tổng cộng có 538.

Ứng viên nào giành được quá bán 270 phiếu sẽ đương nhiên đắc cử TT. Trong lịch sử bầu cử của HK có những lần ứng viên có nhiều phiếu phổ thông toàn liên bang hơn nhưng vẫn không đủ số phiếu cử tri đoàn để đắc cử: 1824, (+32 năm sau >>)1876, (12 năm sau >>)1888, (112 năm sau >>) 2000, và (16 năm sau >>) 2016.

Dĩ nhiên các vị (The Founding Fathers) sáng lập ra thể thức bầu cử theo Hiến pháp HK đã thừa biết trường hợp có thể sẽ xảy ra này. Đây hẳn không có gì lạ, đặc biệt hay đáng ngạc nhiên cả. Hoa Kỳ là một CỘNG HOÀ LIÊN BANG chứ không phải là một Nhà nước gồm có các tỉnh thành, quận huyện. Mỗi tiêu bang đều có cờ riêng, cơ cấu chính quyền riêng giống y như một nước, có luật lệ riêng, có đặc trưng văn hoá và tiềm năng, quyền lợi kinh tế cũng như hệ thống an sinh xã hội riêng . . . Tiếng nói và quyền lợi của người dân ở mỗi tiểu bang đều phải được chính quyền liên bang quan tâm một cách bình đẳng. Đó chính là mục tiêu mà thể thức bầu cử theo cử tri đoàn đạt tới và nhằm tránh tình trạng TT và phó TT chỉ dành cho mấy tiểu bang đông dân cư có lợi thế nhiều phiếu phổ thông hơn.

Chẳng hạn năm nay, nếu cho rằng bà Hillary Clinon phải đắc cử vì bà thắng phiếu phổ thông thì rõ ràng bà là TT chủ yếu của California vì ở đây bà có hơn ông Trump đến 4.3 triệu phiếu. Nếu tính 49 tiểu bang ngoài California ra thì ông Trump thắng bà Clinton 1.4 triệu phiếu. Như vậy nếu tính theo phiếu phổ thông toàn LIÊN BANG - UNITED STATES OF AMERICA (chứ không phải Nước America đâu nhé) để quyết định ai thắng thì rõ ràng là sai lầm, lạc hậu và bất công đối với 3/5 công chúng liên bang. Chỉ trừ khi hủy bỏ tất cả cơ cấu chính quyền tiểu bang, bỏ hết luật lệ tiểu bang nghĩa là biến tiểu bang trở thành những tỉnh dưới quyền điều hành của chính phủ trung ương như một nhà nước thì sự dựa trên phiếu phổ thông mới vừa lòng những ai cứ nằng nặc đòi đổi luật sau khi phe mình thua cuộc.

Nhưng cho dù thay đổi toàn bộ như thế chắc chắn sẽ gặp rắc rối rất lạc hậu khác; đó là trường hợp hai bên chỉ hơn kém nhau một vài phiếu, vài ba chục, mấy trăm hay một vài ngàn phiếu trong một nước có ba trăm triệu dân. Gian lận hay sơ sót chút ít cũng sẽ ảnh hưởng đến kết quả và chắc chắn không tránh khỏi rối loạn, đình đốn do phải kiểm phiếu lại trên mấy mươi tiểu bang và phải giải quyết tranh tụng. Chính nhờ tôn trọng và gìn giữ Hiến pháp hơn hai trăm năm nay mà HK đã không lo loạn mà lo phát triển kinh tế, không ngừng cải thiện cuộc sống người dân, bảo vệ quốc gia và giữ vị trí hàng đầu trong việc lãnh đạo thế giới.

vietlist.us


Như vậy có thể nào từ nay, bất kể cử tri bên nào, những ai còn mù mờ, thiếu hiểu biết về mục đích thể thức bầu cử của nền CỘNG HOÀ LIÊN BANG HK - chứ không phải Nước America - thì nên tìm hiểu trước khi bị tuyên truyền nhồi sọ để rồi cãi bướng; hoặc những ai làm truyền thông nên có ý thức trách nhiệm, dẹp tốt luận điệu kích động, ngu hoá dân chúng bằng cách dựa vào số phiếu phổ thông đơn thuần để tuyên truyền rằng bà Clinton đáng lẽ phải thắng. Nếu không giúp gì được cho các cô bác già cả quanh năm bán cốc bán ổi làm vui trên vĩa hè Bosa hay các cậu sinh viên lười học thì cũng đừng nên tuyên truyền lếu láo, có khi lòi cái đuôi dốt cho dù có nhãn tiến sĩ giấy hay mang danh ông bà gì. Ngu dân là chủ nghĩa độc hại, tàn nhẫn hơn sử dụng bất kỳ loại vũ khí nào từ khi có nhân loại trên trái đất.

Một trường hợp nhẹ nhất mới vừa xảy ra trên chuyến bay JetBlue từ NewYork hôm thứ Năm 22/12/2016, cô con gái của ông Trump, Ivanka bị một người đàn ông quá khích đang ôm con bám theo lớn tiếng quấy nhiễu cô ta và chế nhạo ba đứa trẻ con của cô: “Cha bà (Cha mày) đang tàn phá đất nước”… “Tại sao bà ta (con mẹ này) có mặt trên chuyến bay của chúng ta? Bà ta (Mẻ) đáng ra phải bay riêng”. Ivanka đánh trống lãng với con mình bằng bút sáp trong khi nhân viên phi hành đưa anh ta ra khỏi chuyến bay (*1). Ông Trump chưa nhậm chức mà tàn phá cái gì! Chuyến bay nào là của chúng ta mà không phải là của cô ấy? Cô ta không cần lời bênh vực nhưng người đàn ông kia thật tội nghiệp!

Hãy nhìn bản đồ kết quả bầu cử này sẽ rõ:

(Ông Trump thắng 30 tiểu bang (đỏ), 306 cử tri đoàn. Bà Clinton thắng 20 tiểu bang (xanh) 229 cử tri đoàn cộng với Columbia District tính riêng 3 cử tri đoàn theo Hiến Pháp = 232). Ông Trump đã thắng trong tình huống hoàn toàn hợp lệ, hợp Hiến, hợp pháp, hợp tình, hợp lý (fair and square)

Giả sử, ta đảo ngược vị trí của ông Trump và bà Clinton thì việc gì sẽ xảy ra. Về cá nhân theo lẽ ông Trump cũng đầu hàng và rút lui êm ả. Nhưng thực tế nhất định sẽ khác đấy! Ta có thể khẳng định như thế bỡi không phải đợi đến sau khi thua mới giở trò không ăn được thì phá cho hôi; ông Trump đã tuyên bố rất rõ ràng và thẳng thừng giữa thanh thiên bạch nhật với quốc dân trong cuộc tranh luận trước khi bầu cử rằng ông sẽ cho biết quyết định khi đến lúc, và sau đó còn thêm rằng ông sẽ giành quyền xem xét khiếu nại nếu kết quả có nghi vấn; ông sẽ chấp nhận nếu ông thắng. Ông đã bị bà Clinton cười nhạo và diễn thuyết cho ông Trump một bài học về tôn trọng giá trị nền dân chủ: “. . . Chúng ta đã trải qua 240 năm. Chúng ta đã có bầu cử tự do và công bằng. Chúng ta chấp nhận kết quả bầu cử ngay cả khi ta không thích và đó là điều cần trông đợi bất kỳ ai trên diền đàn tranh luận trong cuộc bầu cử.”. . .

Thế nhưng khi phe ta thua thì sự thể lại trái ngược, mặc dù bà đã lên tiếng chúc mừng và công nhận kết quả bầu cử! Trên đường đi vận động sự khôn lõi của ông Trump cũng đã bị chỉ trích rất kịch liệt: ông ta kêu gọi cử tri hãy bầu cử thận trọng và để mắt theo dõi những hành vi gian lận. Có lẽ phe ta tưởng kết quả mình ăn chắc và sợ ông phong trào Trump sẽ quậy khi có kết quả cho nên cuộc bầu cử diễn ra thật êm ả! Thật ra phía DC đã cống nộp cho ông lý do để rào trước bằng những xì-căng-đan nổi cộm, hành động bất chính, gian manh ngay trong quá trình vận động của đảng DC với nhau, trong các cuộc tranh luận, âm mưu bất chính bị phơi bày, hành vi phe nhóm mua chuộc, xuí giục quậy phá, chặn đường vận động của ông đã xảy ra ngoài sức tưởng tượng của những người lịch sự.

Và dĩ nhiên nếu bà Clinton thắng thì phong trào Trump sẽ đòi đếm lại đến lá phiếu cuối cùng ở các tiểu bang nhập nhằng đầy nghi vấn có thể thừa phiếu của dân bất hợp pháp, của zombies (ma, người chết) và mất phiếu cử tri CH. Nếu việc này có xảy ra thì hoàn toàn hợp lẽ chứ không phải như bên DC xem bài học bà Clinton đã lên lớp không ra gì sau khi mình thua cuộc. Đánh trống la làng đổ tội cho người này kẻ kia, tìm cách gỡ gạt chỉ là những phản ứng bất lợi chứ không phải kế sách cải thiện khiến cho nôi tình trở nên tồi tệ hơn, MỘT KỲ BẦU CỬ đến BỐN LẦN THUA ví như tsunami kéo theo các hậu chấn động đất.

1. Lần thứ nhất: ngày bầu cử chính thức 8/11/2016, ông Trump thắng bà Hillary 306/232 cử tri đoàn, 30/20 tiểu bang.

2. Lần thứ hai: đếm phiếu lại do ‘anh thư’ Jill Stein đứng đầu và ban vận động của bà Clinton đứng sau để chờ hứng vận may ở ba tiểu bang “tường xanh” đã bị ông Trump chọc thủng: Wisconsin, Pensylvania và Michigan (tổng cộng 46 phiếu cử tri đoàn). Hoá ra mấy triệu dollars của người nhẹ dạ chỉ để kiếm thêm cho ông Trump ở Wisconsin 131 phiếu; hai tiểu bang còn lại toà không cho tiến hành vì lý do viện dẫn vu vơ. Có lẽ đảng Xanh (Green Party) muốn thừa nước đục thả câu, kiếm thêm chút tiền quỹ cho đảng và nhân đây nhận cho đảng DC chìm thêm, hoặc là may ra có cơ hội hạ đảng CH, và như thế đàng nào cũng có lợi chứ không hại. Tham vọng không dừng, nóng lòng ủng hộ bà Stein quả là điều thiếu sáng suốt!

3. Lần thứ ba: phe ta tống hàng ngàn lá thư và email, có cả lời hăm dọa giết(*2); nhóm Hollywood tả khuynh lên TV kêu gọi, xúi giục và nhóm khác hứa sẽ trả tiền phạt cho cử tri đoàn nào phá luật tiểu bang không bỏ phiếu cho ông Trump(*3) ; mặt khác phe ta giăng biểu ngữ, trống kèn xuống đường xông vào tận nơi tổ chức bầu cử vung tay, tức tối la lên oang oang: “Đây là America của tôi! Các ông bà đã bán chúng tôi! Hãy lắng nghe lương tâm của các ông bà! Đây là America của tôi!. . .”(*4)...” Khổ chưa! Người ta khó mà nhịn kêu úy trời! America của riêng những người biểu tình này thôi sao!

Và kết quả ngày 19/12/16 ông Trump mất 2 phiếu (cho Ron Paul và John Kasich), cử tri đoàn của bà Clinton không ai xúi giục hay hăm doạ nhưng mất đến 5 phiếu phản bội lời thề (cho Bernie Sander, Colin L Powell (3) (CH), Faith Spotted Eagle) thành ra ông Trump vẫn thắng bà Clinton 304/227 cử tri đoàn. Thua 74 phiếu không chịu, đòi cho được 77 phiếu, nhưng chưa hết đâu, còn chiêu sau cùng:

4. Lần thứ tư: tin cứ loan ra và lặp đi lặp lại nhiều lần đến độ nhiều người cứ đinh ninh là đúng như thế trong khi chưa có bằng chứng rằng Nga, Putin can thiệp vào bầu cử Mỹ, bí mật xâm phạm email của DC nhằm giúp cho Trump đắc cử. Làm như thế khiến cho nhiều người DC càng điên tiết lên và nhất định cho rằng ông Trump thắng cử nhờ Putin chứ không thể nào bà Clinton thua, rồi tiếp tục dư giấy vẽ voi nào là Trump có làm ăn với Nga, Trump thích Putin, Putin thích Trump, Trump bổ nhiệm Rex Tillerson CEO của ExxonMobil làm Bộ trưởng ngoại giao càng giúp cho DC có cơ hội phát tán, gieo hạt nghi ngờ và đốn hạ giá trị kết quả bầu cử: hình của ông bắt tay với Putin được phổ biến trên đài, báo . . . nào là ông này chắc có quan hệ với Putin, nào là tài phiệt, . . . trong khi đó Cựu phó TT Dick Cheney, Cựu ngoại Trưởng Jim Baker, Cựu Bộ trưởng quốc phòng Donald Rumsfeld và ngay cả Cựu Thống đốc Jeb Bush cũng lên tiếng ủng hộ và cho rằng đây là một lựa chọn thông minh, riêng John MCain và Lindsey Graham cùng các nghị sĩ DC thì nghi ngờ . . .

Đọc các báo ta thấy chuyện Putin xâm phạm mới chỉ là “tin rằng” dựa trên danh xưng của các vị có chức quyền còn bằng chứng cụ thể giấy trắng mực đen thì phải chờ không biết đến bao giờ mới có, và không lo gì cả nếu có thì chắc ta sẽ thấy Obama trừng phạt Putin thế nào!

Còn chi tiết quái lạ khác, mấy năm nay ở đâu ra Wikileak, cái ông thần bạch mi tóc trắng, da dẻ hồng hào, tướng mạo cũng khá khôi ngô này lúc ẩn lúc hiện chuyên theo dấu và khui những bí mật công quyền. Trong đợt bầu cử này, ông ta như sao Thiên la từ trên bủa lưới vây quanh bà Clinton, dọa sẽ bạch hóa tin tức khiến bà ta sẽ vào tù. Nếu đã làm chuyện bất minh chắc bà không khỏi ớn lạnh, mặc dù bà đã xé lưới trời - thọt bể trần kính.

Thì ra không phải cái trần kính mà là Wikileak! Dĩ nhiên ai có tịt trong đảng CH nghe thấy cũng hồi hộp. Và ông thần này đã thử vài ngón, nghe ra như chuyện thần thoại thời nay ở Mỹ. Đang trong lúc dầu sôi lửa bỏng, đấu đá tơi bời, thương tích đầy mình, mặt mũi lem luốc thì sách trời lại sắp đổi trang, vận mệnh của Mỹ như đang chuyển mình ra khỏi cơn bỉ; mặc dù ta không dám chắc trang sử mới sẽ như thế nào nhưng có điều chắc chắn sẽ khác hẳn, có thể nói là trái ngược 8 trang của Obama. Xong đợt bầu cử, đếm phiếu lại, và xúi dại cử tri đoàn, sau khi nghe loa phóng thanh, xôn xao luận tội Putin, ông thần này lại xuất hiện khẳng định trên phone qua show truyền hình rằng không có Putin nào cả mà chỉ là Wikileak lượm được.

Nga thì lên tiếng rằng “Đừng nói nữa hoặc là trưng dẫn bằng chứng. Nếu không thì trông kém lịch sự” (*5). Ông Trump tweet liền: “Nếu Nga, hay tổ chức nào bí mật xâm phạm tại sao toà Bạch Ốc đợi quá lâu không hành động? Tại sao họ chỉ kêu ca sau khi Hillary thất bại?”. Ông Trump quả là người dốt về tả cảnh, mây mưa hoa cỏ, không biết ngâm thơ chính trị! Từ đầu muà gặt đến giờ, càng ngày người ta càng thấy rõ ông ta có được cái tật nói toạt cốt lõi trần trụi của vần đề một cách ngắn gọn không e dè gì cả, khiến người ta lúc nào cũng sửng sốt, bàn tán, nghĩ suy, cứ như anh thợ đẽo gỗ ném khúc lõi cây cái đụi lên sàn cho thợ mộc chuyên nghiệp làm việc.

Thế đấy, tin tức thì tiền hậu bất nhất và chưa có bằng chứng để biện minh. Hiện chỉ nhờ vào danh xưng của các vị chức quyền. Lẽ ra thì không nên phát tán trước khi có bằng chứng cụ thể nhưng xét cho cùng, không có gì do con người làm ra mà không có mục đích. Ít ra người ta cũng hiểu DC hạ uy tín của Trump để vớt vát và soạn bài ca “Nga ăn cắp bầu cử cho Trump” để các hát sĩ truyền thông phe ta, trong số đó chắc là không thiếu các anh chị Việt ca sẽ đồng ca suốt những năm tới như những con ve sầu trong tháng ngày hè. Và mặt khác DC có lý do chỉa mũi dùi sang hướng khác để làm dịu bớt nỗi chua cay thất bại, mất uy tín do nhiều nguyên nhân chủ quan mà trọng điểm là hệ quả của 8 năm Obama làm TT, cùng với nội dung chính sách và tư cách của bà Clinton.

Nghĩ thử xem, có nhột nhạt không khi thấy một người không chịu nhận những điều tối tăm mình đã làm mà cứ chỉ tại người ta khui ra! Qúi vị có thể tự xét và cũng nên xem lại bài của Vũ Linh viết rất độc đáo: “Trump, Xịa và Putin” (link ở cuối bài). Lần thứ tư này tin chắc rồi cũng THUA NỐT bỡi TT Trump vào WH thì muốn hay không mọi thứ cũng sẽ đổi khác. Ngay cả tin tức này cũng sẽ không còn giá trị gì bỡi lẽ duy nhất là quan hệ Mỹ Nga sẽ rẽ sang trang mới, bàn cờ sẽ sắp lại, ta chưa dám chắc thắng hay thua, hoặc là ‘hoà nhi bất đồng’, cơm ai nấy ăn, nhà ai nấy ở, nhưng chắc chắn không còn bị chiếu bí để vừa than thở vừa chỉ chửi, vừa kết án, hăm he Putin mà không làm gì được - kết cuộc 8 năm cầm quyền.

Luận về cái thua của bà Clinton đã có nhiều bài của Vũ Linh và các bài trước cùng tác giả (Bầu Cử Xong Ta Học Được Gì …) Tuy vậy, trong bài này, tưởng cũng nên khẳng định rằng cho dù Putin hack hay không hack vào tổ chức của DC, bà Hillary cũng không thể nào thắng ông Trump được bỡi lẽ so với bà Clinton, chính sách của ông Trump rất hợp thời, giải quyết những vấn đề của đất nước và của người dân HK đang đối diện cái nào ra cái đó, từng điểm một rất ngắn, gọn, chính xác, dễ nhớ, đánh thẳng vào tim đen của người dân, vào trọng tâm vấn đề; lối diễn xuất của ông rất bình dị, sôi động, không đọc bài thụ động buồn chán, không sáo rỗng, ba hoa lập lờ hay phải đạo chính trị. Sau cuộc vận động, người ta có thể trả lời phong phóc những chính sách của ông từng điểm một. Ngược lại, người ta thường chỉ nhớ bà Clinton tiếp tục chính sách của Obama, bà là ứng cử viên nữ đầu tiên với vài lý do không mấy thiết thực.

Có nhớ chăng là những tư tưởng nghịch với tình hình hiện tại. Chẳng hạn, thả lỏng biên giới, nhận nhiều di dân HG, cho di dân lậu vào quốc tịch, bắt cầu thay vì xây tường, ủng hộ phá thai, hợp pháp hoá cần sa ma túy … , hoặc khi trả lời về quan điểm chọn ông toà Tối cao Pháp viện, ông Trump có dư thời gian vì chỉ nói gọn lỏn là chọn người một trong 20 ngưòi giỏi nhất biết tôn trọng và giữ gìn Hiến Pháp HK, trong khi đó bà Clinton thì ra vẻ tự tin vui vẻ như cô học sinh đã học thuộc lòng, bà tuyên bố sẽ chọn ông toà ủng hộ quyền phụ nữ, phải thế này hay thế kia … Khi thi vấn đáp, điểm câu này cho bà sẽ là số 0 vì trả lời sai bét. Thẩm phán không phải là người làm luật hay chen vào chính trị mà là người tôn trọng, gìn giữ Hiến pháp và phán quyết dựa trên luật pháp có sẵn cho chính xác. Người ta chỉ nhớ hầu như suốt quá trình vận động bà cùng truyền thông “dòng chính” lo tấn công tư cách cá nhân ông Trump sát ván. Thật ra, ngoài điểm đó, bỡi chưa bao giờ tham chính nên ông Trump không có yếu điểm nào để đánh. Đây là chiêu duy nhất để nâng chỉ số bất tín nhiệm ông Trump lên ngang bằng với bà Clinton. Nhưng nghiệt ngã thay đó cũng chính là chiêu mà bà Clinton phải tránh. Trùng thế nên đòn nào cũng bị đánh trả vào tử huyệt email và scandals như cái bướu tổ bố do óc thông minh, tính tự phụ và tham vọng của bà để lại, cứ như chơi trò đá banh vào tường. Cái đòn đánh phèn la gọi thiên hạ ra xem mặt đối thủ có lọ là đòn thất bại nhất bỡi mặt mình chẳng những có lọ, sơn phết nạo sửa năm bảy lớp mà người quanh mình cũng có lịch sử cũ mới lấm lem !

Đã như thế mà còn cõng một gánh “thành tích” 8 năm của TT Obama và những gói “thành tích” của bà nặng như trái núi. Xét cho cùng phải nói “thương tích” nghe đúng hơn là thành tích: từ đối nội, kinh tế, bảo hiểm, dân sinh, biên giới, di dân, chia rẽ chủng tộc, chia rẽ giàu nghèo; đến ngoại giao thì khỏi phải nói, chuyện Libya, Benghazi lãnh sự quán Mỹ bị tấn công, nhân viên ngoại giao chết và sự tung tin lấp liếm, thiếu trung thực; sình lầy Trung đông đến nay chưa rút chân ra nổi; khủng bố hoành hành; bàn cờ Syria ló thụt, lúng túng trước sau lằn ranh đỏ tự mình vạch, chậm trễ để đến kẹt cứng như đóng nêm khi Putin được dịp nhảy vào làm mưa làm gió, khiến đất nước này thành bình địa, người người nhà tan cửa nát, bỏ nước ra đi, chết chóc khắp nơi, đến cả châu Âu cùng gánh hoạ lây không biết đến bao giờ gỡ nổi nạn di dân HG và hệ quả của nó; chính sách Biển Đông mà mấy bác truyền thông Việt nam cùng hát, nào là “xoay trục”, nào là “cân bằng lực lượng” trong khi chưa biết mục tiêu là gì, kết quả là để cho TC an nhiên xây dựng hoàn thành khu quân sự trên các đảo nguyên là của VN. Nghe khen mà không nghe ai đặt câu hỏi thế nào là cân bằng lực lượng trong trong khi mình đang ở thế mạnh hơn!...

Ta thường không phải bớt bên dư bù bên thiếu để cho hai đĩa cân bằng đó sao! Dù sao thì những gì xảy ra cũng đã; bây giờ ta có thể hỏi Mỹ, Trung, Nhựt đã cân bằng lực lượng chưa? Có lẽ phải tiếp tục một hai nhiệm kỳ của Obama nữa để làm y như thế thì mới có “cân bằng” để không ai còn sợ ai thế là đạt lý tưởng san bằng - hoà bình. Có người nói chẳng may, và có người nói HK kể ra cũng còn may mắn vì gió lại đổi chiều, ông Trump CH đã thắng và mọi thứ sẽ khác. Có thể nói đây là cuộc cách mạng. Những ai kỳ vọng và hoan hô nhân tài DC 2008 ít ai bằng, hay “bầu người lãnh đạo nghèo như thế mới biết thương mình!”, vân vân . . . hôm nay chỉ còn không đầy một tháng nữa, chắc cũng đủ để tự soi và lựa xem những lời tán tụng nào của mình còn có thể lặp lại được. Ông Obama thật tốt số, có những năm hỷ sự trùng trùng, chưa hết nhiệm kỳ Thượng nghị sĩ lại đắc cử TT khi TT Bush vừa hết 8 năm chiến tranh nhọc nhằn và nhờ khủng hoảng tài chánh ngay trước ngày bấu cử; tiếp theo đùng một cái hứng ngay giải Nobel trong khi ông chưa làm nên công trạng gì cả. Giải Nobel chắc chắn đã tụt giá.

Lúc nhận giải chắc TT không khỏi ngỡ ngàng; nếu để đến bây giờ thì chắc TT sẽ từ chối một cách lịch sự. Tóm lại, tựu trung lối vận động của bà Clinton chỉ có một, đó là tiếp tục con đường vạch sẵn của TT Obama và thông điệp của bà nếu không mập mờ thì rỗng; cử tri không nhớ được bao nhiêu. Đó là chưa kể bà không có sức đánh thủng đặc trưng tâm lý của dân Mỹ là thay đổi không thương tiếc những gì đang có, nhất là khi thấy chán ngấy kiểu phải đạo chính trị đã tràn tới mũi. Chỉ có những ai nhờ học tủ, thuộc bài bênh vực phe mình, bụng đầy kiến thức chưa tiêu hóa, thiếu trực thức mới kêu ca là bà Clinton phải thắng. Thắng làm sao được với mớ ràng buộc lỉnh kỉnh, làm mất linh hoạt, khó day trở như thế chứ! Ngoài ra, đội quân ô hợp dễ kích động, nhất hô bá ứng, lúc nào cũng sẵn sàng đi liều mạng, đập cửa tiệm quán, đốt xe cảnh sát, phá rào, đốt cả cờ, chỉ khiến người dân bình thường lo sợ cho tương lai của họ vì nhận thấy sự thoái hoá, kém văn minh và có cái nhìn mất thiện cảm đối với DC mà thôi chứ không giúp gì được.

Đây là tóm tắt chính sách của Trump, rất dứt khoát, không úp mở lập lờ, hay đánh lận mà người thích kẻ không ai cũng nhớ:

1. Ngăn chặn di dân lậu, cần sa ma túy tuổn vào nước >> Xây tường

2. Ngăn chặn di dân HG >> Ngưng cho đến khi có cách thanh lọc thật, thật kỹ. Ai được vào Mỹ phải là người yêu dất nước Mỹ, yệu HP Mỹ, yêu lối sống Mỹ, yêu người Mỹ, bằng không thì không lý do gì phải nhận họ. Tạo một vùng an toàn cho họ ở nước họ.

3. Kinh tế, việc làm >> Tháo gỡ điều lệ do chương trình Biến đổi Khí hậu của Obama ràng buộc bất hợp lý, trói buộc kinh tế; mang hảng xưởng về nước.

4. Mậu dịch >> Pro-Trade nhưng fair trade, tái đàm phán các hiệp ước THẢM BẠI, bất công đối với người Mỹ như NAPTA, bỏ TPP.

5. Quân sự >> Tái xây dựng quân sự thật hùng mạnh để không cần phải sử dụng nữa, gia tăng quốc phòng. Hoà bình chỉ có với sức mạnh.

5. An ninh: >> Tất cả những nười HG cực đoan, chống ghét Mỹ đều phải ra đi khỏi nước Mỹ. Những người nhập cư bất hợp pháp tội phạm hình sự, tống cổ sớm ra khỏi nước, số lương thiện còn lại, chính phủ Trump sẽ làm việc với họ - chứ không phải gõ cửa xé gia đình người ta, lôi học sinh con em họ ra rồi tống vào xe thùng và ném qua bên kia biên giới như truyền thông khuynh tả đã dọa thay ông Trump.

Đến đây ta lại nhớ cách giải quyết quan hệ với Cuba qua chuyện em bé Alian Gonzalez thời TT Clinton và bà Bộ trưởng Tư pháp Janet Rino. Alian Gonzalez mồ côi mẹ ngay trên biển trong chuyến vượt biên tìm tự do, em được người ta vớt, cứu sống và đưa về thân nhân ở Florida. Cảnh sát liên bang mang súng vào nhà giành đứa trẻ ra khỏi tay thân nhân để đưa trở lại Cuba (*6).

6. Phát triển năng lượng: >> khoan dầu, than đá, natural gas,… gỡ bỏ mọi xiền xích áp đặt do Obama và chính sách môi trường (hâm nóng toàn cầu), tiến về hướng độc lập về năng lượng.

7. Giáo dục >> gỡ bỏ common core, ủng hộ tự chọn trường

8. Tập tục văn hoá >> mạnh dạn mừng chào Merry Chistmas thay bì sợ động chạm nên phải thay đổi : “Happy Holly day”

9. Phá thai >> Chống tự do phá thai trễ

10. Ma tuý: Chống tự do, hợp pháp hoá ma túy

11. Bảo hiểm y tế: Dẹp bỏ, thay thế Affordable Care Act (Obamacare) gần 3000 trang bằng bộ luật khác hợp tình hợp lý, có lợi cho toàn dân, không phá hỏng kinh tế. Ông gọi là thảm họa, TT Clinton cũng gọi là bộ luật điên rồ nhất thế giới

12. Gia đình có trẻ em và người già >> chính sách 60 năm nay chưa thay đổi, bây giờ cần thay đổi. Có chính sách mới thật sự giúp các gia đình phụ nữ có con mọn, phải đi làm ở ngoài và có cha mẹ già cùng chăm sóc con cái.

13. Cộng đồng thiểu số: >> Quan tâm nâng cao đời sống và giáo dục con em ở các cộng đồng thiểu số nhất là Affrican

14. Trật tự xã hội >> Thượng tôn luật pháp và lập lại trật tự (Law and Order)

15. Chủ trương chung >> Ông tuyên bố rất rõ ràng: Ưu tiên cho đời sống Người Mỹ, cho đất nước USA, làm cho đất nước An toàn trở lại, Đoàn kết trở lại, Thịnh vượng trở lại và Vĩ đại trở lại. Ngưởi dân là một người Mỹ đứng dưới một là cờ USA - chứ không phải là công dân toàn cầu đứng dưới lá cờ toàn cầu. Không có chuyện đồng tiền toàn cầu.

. . .

Cuộc bầu cử nào cũng thế, khi đã có kết quả, đứng ngoài nhìn vào, người ta dễ dàng nhận thấy nguyên nhân và diễn biến dẫn đến kết quả chung cuộc ai thắng ai thua. Chưa biết thì hãy bỏ cái thói tự phụ, tự thoả mãn trước khi có kết cuộc, bỏ cái tâm chấp trước “ta muốn” sự việc phải theo ý mình mới có thể tìm hiểu tận tường cho đến thật biết mới thôi; những ai đã thật biết rõ “mệnh trời” tức là cái lẽ thường (*7) tự nhiên của sự vật thì không còn phải bất bình gì nữa. Biết ta mà không biết người, biết việc hoặc ngược lại biết người, biết việc mà chẳng biết ta đã có lần làm cho bậc tài danh phải ôm hận xuống cửu tuyền, sử ghi muôn thuở.

Ai đã từng xem Tam Quốc Chí chắc không quên câu than thở, trách trời của Châu Du “Trời đã sinh ra Du sao còn sinh ra Lượng!”. Khi thua trí Khổng Minh (Gia Các Lượng), Châu Du tức đến ói máu, sinh bịnh hết thuốc chữa. Có lẽ khối thiểu số, mấy triệu người Việt trong nước Việt nam cũng đang thất vọng không kém vì đã kỳ vọng DC sẽ thắng để rồi vài nhiệm kỳ nữa thì “biên kia biên giới là nhà, bên này biên giới vẫn là anh em”! Bây giờ, HK sang trang sử mới, những gì có dính líu đến cục diện, theo lẽ tự nhiên sẽ đổi khác, và chắc sẽ trái ngược tức là có lợi cho đa số thay vì cho thiểu số cầm quyền như hiện nay; gieo hạt giống khác thì nhất định quả sẽ khác. Đơn giản vậy thôi.

Mọi việc hễ có bắt đầu tất phải có kết thúc, có khởi thủy thì có chung cuộc. Kết quả sau cùng của mọi sự việc lớn nhỏ, không khi nào mất hẳn đặc trưng, bản chất hay nền tảng ban đầu, kể cả khi có sự đột biến. Những sự việc bình thường trong xã hội cho dù phức tạp đến đâu cũng không đến nổi khó hiểu như các cuộc thí nghiệm khoa học. Trong khi luyện tập quan sát, nhìn bức tranh vẽ thú vật dù bị che khuất, chỉ cần thấy cái vòi thì các em nhỏ biết nhất định đó là tranh con voi, cũng như con cáo có cái đuôi giúp các em dễ nhận dạng ...

Khi có được trực thức tinh tường thì có thể chỉ cần nhìn cử điệu hay nghe âm giọng mà biết chân giả. Bằng không thì phải thủ đắc nhiều kiến thức, chịu khó dùng lý trí so sánh, phân tích chi li các việc đã xảy ra mà phán đoán, nhận xét. Nhưng nêú phán đoán mà còn có phần của ta thì kiến thức chẳng giúp ích gì trong việc tìm thấy sự việc tự nhiên như chính nó. Thua trận và thua mất luôn bài học của cái thua thì đúng là thua lỗ nặng. Đó chính là thái độ ngoan cố, thiếu thông minh và tự hủy hoại tương lai của mình.

Đối với cá nhân, đảng phái hay phe nhóm nào cũng vậy, trong văn hoá bốn nghìn năm của ta có câu đáng cho người có mưu đồ chính trị ghi nhớ: “Mưu sâu thì họa cũng sâu” bỡi khó có ai lường hết những sự cố có thể xảy ra theo chiều sâu giả trá của những mưu đồ. Hậu quả nào cũng tuỳ ở căn nguyên đó mà ra. Trong đời người, có ba thứ không thể lấy lại được, thứ nhất là mũi tên đã bắn ra; thứ hai là một lời nói; thứ ba là một cơ hội đã trót đã đánh mất.

Càng vọng động, ngược nguyên lý này càng làng làm cho mình trở nên lố bịch, thảm thương mà thôi. Từ đây, bên thất bại có lẽ nên trả lại một ông Trump tốt - xấu như chính ông Trump, một người có thực tài đấu đá, một mình tả xung hữu đột chống chọi với đòn roi tứ phía và thổi lên được phong trào yêu nước, niềm tự hào của đa số dân Mỹ đúng lúc, và ông đã đắc cử một cách công bằng, đầy đủ tư cách pháp nhân TT của Cộng Hoà Liên Bang HK. (The United States of America)

CH đang ở thế đắc trung, đắc chính nhờ bám theo Hiến pháp, kim chỉ nam của tiền nhân để lại mà được dân chúng giao phó trọng trách lớn, nhất là kỳ này dám nói dám làm không khác gì đang làm cuộc cách mạng. Con đường chính đạo bao giờ cũng thênh thang lồng lộng. Một chính phủ nếu tiếp tục xây dựng và gìn giữ được nhân, trí, dũng, biết quí cái đức quân tử thì trên dưới sẽ hài hoà; thực thi chính sách mang nhiều ích lợi cho dân cho nước, xây dựng lại được giềng mối đạo đức, văn hoá xã hội thì xã hội chắc chắn sẽ an bình.

Từ xưa Khổng Tử có nói trong đạo trị nước có ba điều chủ yếu, thứ nhất là vũ khí đầy đủ tức là quân đội phải hùng mạnh, thứ hai là lương thực đầy đủ tức là kinh tế vững vàng, thứ ba là lòng tin của dân chúng. Thời đại đã khác xưa, thông tin đại chúng rất nhanh nhạy, cứ tiếp tục tránh cái lối phải đạo chính trị và nên tiếp tục nói ít làm nhiều sao cho đạt cho được ba điều trọng đại kể trên thì lo gì mà không có tương lai.

Một kỳ bầu cử bốn lần thua quả là lần đầu tiên trong lịch sử HK. Người có tinh thần độc lập thấy rằng đây là một khủng hoảng trầm trọng của đảng DC còn kẻ đã đông đặc thành kiến cục bộ của guồng máy phe đảng thì cứ quay cuồng không ngừng tìm cách đánh phá đối phương, kết quả mang về luôn luôn là lợi bất cập hại. Không có quả nào mà không có nhân cả. Những ai không bỏ sót chi tiết scandal lớn nhất thời Clinton và lắng tâm nhìn thật sâu thì có thể thấy rằng khủng hoảng đạo đức trầm trọng này âm ỉ nẩy mầm từ việc bao che cho TT Clinton cũng như hạt trái đắng đã gieo, đến thời TT Obama là cây là xanh tươi chưa có trái, đến nay mới thật sự có trái chín và ta mới thấy đó trái ấy như thế nào. Người dân HK thật công bằng, đã trao cho DC nhiều cơ hội nhưng họ ngày càng thấy thất vọng.

Chạy quá xa thì khó trở về hay đi quá gần thì đụng chạm hoặc không đủ, cả hai đều không tốt chút nào (Thái quá như bất cập). Nhân thất bại nặng nề kỳ này, ngươi ta đang mong DC sửa đổi và đã thấy có bắt đầu: Lão bà Nancy Pelosi (76 tuổi), người có câu nói nổi tiếng trong khi DC nắm đa số cả lưỡng viện QH và WH:“Chúng ta phải thông qua đạo luật để thấy có gì trong đó” (*8), vẫn được chọn tiếp tục lãnh đạo khối thiểu số, nghĩa là có bầu bán nhưng không có thay đổi; thứ hai là ông Chuck Schumer sẽ thay cho ông lão Harry Reid (77 tuổi) lãnh đạo thiếu số DC ở thượng viện chỉ vì về hưu; thứ ba, đặc biệt ông Keith Ellision nghị viên HG đầu tiên ứng cử vào chức chủ tịch đảng DC thay cho bà Wasserman Schultz (bà bị buộc từ chức sau vụ scandal). Đường lối thì chưa biết sẽ bước lui trở về trung tâm để có chính sách trung dung của nền Công Hoà hay “tiến nhanh, tiến mạnh” sâu thêm về bên trái theo phái cấp tiến hay cực tả để sớm đưa HK đến xhcn.

Nhưng ta có thể nhận thấy dường như DC đang trong thời kỳ âm thịnh, dương suy. Ta tuyệt không luận tốt - xấu mà chỉ thấy sự thể là DC có được những gì mà họ đã để tâm tranh đấu. Hiện tại những người có tiếng tăm, mạnh miệng nổi tiếng nhất nhì là đàn bà như Elizabeth Warren, Hillary Clinton, Nancy Pelosi, Wasserman Schultz (vừa xuống đài) còn lại hai người đàng ông cao cấp Joe Biden, Harry Reid đều quá tuổi về vườn, Obama tuy còn trẻ nhưng cũng mãn nhiệm. DC lại có hai cái “đầu tiên” nổi bật đáng ghi nhận mà CH khó có: cái thứ nhất là đàn bà đầu tiên ứng cử TT và đã thất bại, trở thành quá khứ; cái thứ hai là tương lai, nghị viên Keith Ellison người Hồi giáo đầu tiên có thể đắc cử chức chủ tịch lãnh đạo đảng DC. Được như vậy thì những người kịch liệt chỉ trích ông Trump kỳ thị sẽ có được những gì họ muốn. Và chắc chắn họ sẽ mừng lắm. Ta cũng nên chúc mừng cho họ và chờ xem tương lai DC sẽ vươn tới những bước dài như thế nào để phục hồi.


Vĩnh Tường

-------oo0oo-------

lacomau
Việt Cộng đối ngoại thì nhu nhược, bán nước,
đối nội thì tàn ác và hà khắc với nhân dân.


Những hình ảnh đẹp của Cộng Đồng Việt Nam

ucchau
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

Covang

CoVang

ucchau
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

congdong

congdong

congdong

congdong

congdong

covang
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

covang
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

 

Home Page Vietlist.us