Search Vietlist.us
Search the Web

Quảng Cáo
Khắp Nơi

 

-------o0o-------

Quảng Cáo Thương Mại San Jose

  1. An Ninh
  2. Bác Sĩ
  3. BS Nha Khoa
  4. BS Nhãn Khoa
  5. Bail Bond
  6. Ban Nhạc
  7. Bàn Ghế Giường
  8. Bán Xe Hơi
  9. Bảo Hiểm
  10. Bói Toán_Phong Thủy
  11. Cây Cá Cảnh
  12. Cần Người_Việc
  13. Cellular Phone
  14. Cà Phê
  15. Chợ, Siêu Thị
  16. Chùa_Nhà Thờ
  17. CơmTháng_Thức Ăn
  18. Computer_Electronics
  19. Chôn Cất, Bia Mộ
  20. Cổ Phiếu-Stock
  21. Dạy Kèm_Giữ Trẻ
  22. Dạy Lái Xe
  23. Dạy Nhạc: Piano...
  24. Dụng cụ Nhà Hàng
  25. Điện_Heat_Air
  26. Đưa Rước
  27. ĐịaỐc_TàiChánh_Tax
  28. Giặt Thảm
  29. Gạch, Thảm, Màn
  30. Giải Trí_Party_TV
  31. Giặt Ủi_Thợ May
  32. Giúp Dọn Nhà
  33. Hoa_Áo Cưới
  34. Khiêu vũ
  35. Làm Vườn_Cắt cỏ
  36. Linh Tinh
  37. Luật Sư_Di Trú
  38. Massage_Relax
  39. Nhà Hàng_Food
  40. Nhập cảng_Xuất cảng
  41. Nhiếp Ảnh_Video
  42. Quà Lưu Niệm_Gift
  43. Sách Báo_In Ấn
  44. Sign_Banner
  45. Sửa Xe_MuaXe
  46. Thẻ Tín Dụng
  47. Thợ Khéo_Ổ Khóa
  48. Thợ Sơn
  49. Tiệm Vàng
  50. Tiệm Bánh
  51. Tìm Thợ_Việc
  52. Tow Xe
  53. Thợ Ống Nước
  54. Thợ May_DryClean
  55. Tiệm Quần Áo
  56. Thuốc Tây
  57. Thuốc Bắc_D.Thảo
  58. Thẩm Mỹ_Tóc_Tay
  59. Võ Thuật
  60. Xây Dựng_Sửa Nhà

Đừng nghe những gì Cộng sản nói. Hãy nhìn những gì Cộng sản làm !
Đừng sợ những gì Cộng sản làm. Hãy làm những gì Cộng sản sợ !

-------------oo0oo--------------

Trang Quốc Nội

Vietlist.us

--------o0o--------

Chuyện Có Thật Ở VN

Về chưa được một tuần, mà chương trình lễ mừng thượng thọ cho bà ngoại, má và dì Hồng đã sắp xếp xong. Sáng thứ bảy tới, mọi người sẽ dự lễ cầu bình an trong nhà thờ, sau đó về nhà đãi tiệc, để con cháu họ hàng làng xóm, quây quần chúc mừng ngoại bước vào tuổi trăm năm “Phúc như Đông Hải, thọ tỷ Nam Sơn”.

Nắng xuân đẹp tuyệt vời, trong bóng râm dưới tàng cây mít, Dũng nằm dài trên chiếc võng đong đưa thả hồn nhớ lại cảnh ăn Tết năm xưa. Nhớ những ngày giáp Tết, ba má Dũng bận rộn, anh chị được nghỉ học phải ra phụ má trông coi hàng bánh mứt. Chỉ mình ngoại lo sửa soạn dự trữ thức ăn cho ba ngày Tết. Ngoại đã chuẩn bị từ trước, cùng vài người hàng xóm rủ nhau “đánh đụng heo” chia thịt ăn Tết. Trước hai ba tháng đã tìm xem nhà ai có con heo vừa ý, thì đặt cọc “con lợn có béo thì lòng mới ngon”.

Đợi khoảng 29 Tết bà con ới nhau dậy thật sớm, tập trung ở nhà có heo, mỗi người một tay. Khi nồi nước sôi thì ngườ ithọc tiết kẻ cạo lông, xả thịtthật rôm rả. Chỉ một thoáng sau con heo tám chục ký đã được thanh toán, chia các phần đồng đều cả thịt lẫn xương. Tiền trao, cháo múc, ai cũng vui vẻ, cố đánh đụng để có miếng thịt “no ba ngày Tết, đói ba tháng hè”.

Dũng được ngoại sai đi nhận phần thịt đem về. Ngoại bắt đầu chế biến, thịt ba rọi ngoại xắt miếng dọc và dài, ướp hành, muối và gia vị để làm nhân bánh. Thịt mông ngoại kho đông, lòng thì luộc, xương để hầm măng khô…. Đêm cả nhà ngủ ngon lành, thì ngoại thức đãi gạo nếp, rồi ngâm trong nước cho mềm, để sáng hôm sau gói bánh. Ngoại hay sai Dũng ra sau vườn hái lá giong, lá chuối về lau sạch cho ngoại góibánh chưng. Ngay tối đó Dũng cùng anh Hai, chi Ba và vài người bạn, ngồi canh nồi bánhchưng, bên bếp lửa đón giao thừa.

Nằm nghĩ ngợi lan man trong không khí cuối năm thật dễ chịu, nằm đâu ngủ đó, ăn lại ngon miệng, mới ở Việt Nam có mấy bữa mà coi bộ lên cân. Ở Mỹ bác sĩ gia đình nhắc nhở Dũng over weight, bị mỡ trong máu, cần phải uống thuốc Cholesterol, nhưng Dũng khất đi chơi về rồi tính.

Chợt nghe đâu đó vọng đến tiếng hát: “ Con nhớ xuân nào thuở trời yên vui/ Nghe pháo giao thừa rộn ràng nơi nơi/ Bên mái tranh nghèo ngồi quanh bếp hồng/ Trông bánh chưng chờ trời sáng/ Đỏ hây hây những đôi má đào…”(TLN).

Đang mơ màng thưởng thức nhạc vàng, thì nghe tiếng dì Hồng gọi lớn:
- Dũng à! Con chạy xuống chợ mua cho dì chậu bông, để sớm mơi chưng cho đẹp.

Dũng chợt nhớ hôm nay thứ sáu, mai là thứ bảy lễ mừng thượng thọ ngoại đến nơi. Chàng ta ba chân bốn cẳng ra trước nhà, thấy có chiếc xe Honda Lead mới toanh của bà chị họ đến chơi, Dũng lật đật mượn chìa khóa chạy đi cho lẹ.

Chợ hoa cách nhà khoảng cây số, ỷ gần, Dũng lơ đễnh quên đội mũ bảo hiểm, phóng đi cái ào, gần đến chợ thì bị công an giao thông chặn lại.
- Yêu cầu anh xuất trình giấy tờ.

Dũng móc bóp đưa giấy tờ tùy thân cho viên công an. Lật qua lật lại xem tới xem lui, không biết có đọc được không, nhưng biết Dũng là Việt kiều. Ông ta hỏi giấy chủ quyền xe. Dũng nói :
-Tôi mượn xe của bà chị vội quá quên không mang giấy tờ theo, xin ông thông cảm, tôi sẽ gọi điện thoại cho người nhà mang đến ngay.

Viên công an lên giọng:
- Anh nghe tôi “thông báo” đây :-Anh phạm vào ba lỗi. Thứ nhất: Anh không đội mũ bảo hiểm. Thứ hai: Anh không có giấy tờ xe. Thứ ba :Anh không chấp hành. Mời anh về trụ sở công an “làm việc”.

Dũng cãi lại:
- Tôi chỉ phạm có hai lỗi thôi, còn lỗi thứ ba nếu không chấp hành thì tôi phải chạy luôn, đàng này nghe ông thổi còi là tôi đứng lại ngay mà. Ông cứ lập biên bản và xé biên lai tôi sẽ nộp phạt, nhưng chỉ hai lỗi thôi.
- Mời anh về trụ sở nộp phạt.

- Tôi không đi đâu hết, tôi đã gọi người nhà mang giấy tờ xe đến bây giờ, yêu cầu cho tôi nộp phạt tại đây

- Viên công an không trả lại giấy tờ tùy thân cho Dũng, lên xe sửa soạn đi: -Bây giờ mời anh về trụ sở công an “giải quyết”.

Dũng cãi:
- Tôi không thể đi được, tôi phải về trả xe gấp, ông không được mang giấy tờ của tôi đi như vậy, yêu cầu ông trả lại giấy tờ cho tôi, và lập biên bản để tôi xin nộp phạt tại đây.

Viên công an tỉnh bơ trả lời:
- Tôi không tranh luận với anh nữa, tôi sẽ giữ xe của anh tại trụ sở công an, anh phải theo tôi đi bây giờ. Tội của anh nặng lắm, ở đây không “xử lý” được

Cứ thế hai người cãi qua cãi lại mãi, không ai chịu ai.Dũng tuy hiền nhưng nóng tính, nghe giữ xe là chàng “tá hỏa tam tinh”, vì biết xe mà bị công an giữ, lúc lấy ra không còn nguyên vẹn).

Ra đi đã lâu, Dũng không biết tình hình đất nước bây giờ, con người đối với nhau không còn tình người “khôn sống, mống chết”.

Chàng không quen với cái văn hóa đầy phức tạp, mà một người mới về thăm quê hương lần đầu gặp phải, đó là thủ tục “đầu tiên” hoặc “bữa nhậu là đầu câu chuyện” mà Dũng vô tình không để ý.

Tức quá máu nóng bốc lên đỉnh đầu, mặt đỏ bừng, trước mắt Dũng mọi vật quay cuồng, rồi cả thân người to béo nặng nề đổ xuống cạnh chiếc xe máy, thật thê thảm, những người đi trên đường ái ngại, chạy đến đỡ và hỏi xem Dũng có cần giúp gì không?

Dũng gượng đưa số điện thoại của má, và nhờ gọi đến đây gấp, trong lúc nửa tỉnh nửa mê Dũng còn cố đưa taygiữ chặt chiếc bóp, cho tới khi má đến mới buông ra và đi vào hôn mê.

*
Bà Hoa hốt hoảng gọi xe đưa con đến nhà thương, bác tài bàn với bà đưa vào nhà thương Thống Nhất, lúc đó bà cuống lên ai nói gì cũng nghe theo. Sau khi nhập viện, trong phòng cấp cứu khám xong, bác sĩ trựcnói: “Bệnh nhân bị tai biến mạch máu não, bán thân bất toại, nhưng hôm nay là ngày cuối tuần, bác sĩ chuyên khoa về rồi phải chờ”.

Dũng tỉnh lại một lúc rồi lại thiếp đi, bà Hoa thật thà, chậm chạp không quen ứng phó với tình huống cấp bách, lúc vội quá lại không mang theo tiền, nhưng khổ nỗi “tiền bạc đi trước, mực thước đi sau”. Bà Hoa nhắn em mang tiền lên gấp, đến nơi thì trời đã tối, hai chị em cùng lẩm cẩm có lẽ chi tiền không đúng chỗ, nên để thằng con nằm miết cả đêm thứ sáu.

Sang ngày thứ bảy, Dũng vẫn nằm thiêm thiếp, miệng cứng lại, không nói năng, không ăn uống gì được, ngoài chai nước biển treo cạnh giường, thỉnh thoảng y tá tới lấy máu đem thử, đo huyết áp, nghe nhịp tim rồi lại đi.

Thấy con nằm mê man không động tịch, bà Hoa nóng lòng khiếu nại, và kêu cứu nhưngtrong bệnh viện người ta cứ bảo chờ đến thứ hai bác sĩ mới làm việc. Thương con bà chỉ biết khóc kêu: “Tôi không ngờ các bác sĩ ở đây lại vô trách nhiệm như vậy, bệnh đột quỵ phải chữa cấp tốc như chữa lửa, nếu để lâu thì con tôi chết mất”. Dì Hồng bình tĩnh hơn bàn với chị, lên văn phòng xin chuyển cháu đến bệnh viện Chợ Rẫy, nhưng họ trả lời: “Chờ thứ hai lấy quyết định của bác sĩ”.

Bên Mỹ, ba Dũng đã già yếu, mà căn từng giờ từng phút gọi về Việt Nam, thấy tình hình bệnh viện không quan tâm điều trị, còn bắt đợi thứ hai bác sĩ mới làm việc. Để lâu sợ biến chứng nặng, ba Dũng lo cuống quýt, nhớ tới một người bạn thân ở Saigon, là bác sĩ rất giỏi, nhưng đã về hưu, ông có uy tín lại quen biết nhiều giới, trong xã hội hiện nay. Vì đã lâu ba Dũng không liên lạc, mất số phôn, phải nhờ bạn bè tìm hỏi mãi mới gọi được bác sĩ, ông kể rõ hoàn cảnh nguy cấp của con,nhờ giúp đỡ.

Nhận được lời kêu cứu của ba Dũng bác sĩ đích thân đến xin cho Dũng được chuyển đến bệnh viện Quân Khu 7. Trước khi đưa con đi bà Hoa thanh toán tiền “viện phí”, họ nói Dũng mập quá làm gẫy chiếc giường để đẩy bệnh nhân, bắt bà phải bồi thường. Bà Hoa kể lể: “Để con tôi nằm trong phòng ẩm mốc, bọ bám đầy tường, mất vệ sinh. Đội ngũ nhân viên y tế, từ bác sĩ đến y tá đều tắc trách không chăm sóc điều trị cấp thời, để bệnh con tôi trở nặng, tôi không kiện là may, mà còn bắt đền cái này cái kia”. Thật trên thế giới này không có nơi nào mà tệ như vậy.

Thế là Dũng được chuyển đến bệnh viện Quân Khu 7. Sau khi chụp “DSA” các bác sĩ yêu cầu mổ gấp, và đặc biệt theo dõi chữa trị, nên Dũng được cứu sống, thoát chết trong gang tấc. Nhờ ý chí nghị lực của sức trai trẻ và những giọt nước mắt của người mẹ, tha thiết khẩn xin ơn trên ban phép mầu cứu con mình.

Sau phẫu thuật ra phòng hồi sức, Dũng đã nuốt được chút cháo và nói được, dù ngọng nghịu. Dũng được chuyển sang khoa chăm sóc hậu phẫu thuật, má chàng túc trực ngày đêm, chu đáo lo cho từ miếng ăn, giấc ngủ, nên sức khỏe Dũng tiến triển hơn, một bên người đã cử động được.

Mấy tuần sau, vừa đỡ Dũng ngồi lên được là bà Hoa và dì Hồng lo thủ tục đưa con trở về Mỹ ngay, nhưng bác sĩ nói là sức khỏe của Dũng còn yếu chưa thể đi máy bay xa một mình được, phải cần một bác sĩ và y tá theo, gia đình phải bao trọn hai vé khứ hồi, rồi tiền chi phí các khoản cho hai người.

Thấy quá tốn kém, nên bà Hoa xin bác sĩ giúp để một mình đưa con về. Bác sĩ bắt bà phải ký giấy chịu hoàn toàn trách nhiệm. Anh Hai của Dũng mua first class airline ticket để má bình tĩnh đẩy Dũng trong chiếc xe lăn, bà giấu cái bô trong giỏ xách tay, cho con đi vệ sinh, bà cẩn thận sạch sẽ, âm thầm lặng lẽ theo lời bác sĩ dặn, đã chăm sóc con như một người y tá.

Trời thương, má con Dũng đã về đến Mỹ bình an. Xuống đến phi trường LAX Dũng cảm thấy như được trở về quê hương đích thực của mình, với những con người đầy tình nhân ái, của một đất nước cứu từ con mèo mắc kẹt trên ngọn cây, con chó sa chân xuống hố sâu, con nai ngơ ngác trong rừng lửa.

Anh Hai đón Dũng trên chiếc xe Toyota van, thẳng đến nhà thương Fountain Valley,

Dũng được các bác sĩ tại đây tận tình cứu chữa, cộng với thuốc men đầy đủ, máy móc tối tân của nền y khoa hiện đại, Dũng đã hồi phục nhanh chóng, rồi được chuyển qua trung tâm phục hồi chức năng vận động sau tai biến, hàng ngày được các chuyên viên therapy kiên nhẫn tập luyện, Dũng từ từ đứng lên và dần từng bước trong khung tập đi.

Sau thời gian xuất viện về nhà, tuy đi được nhưng yếu ớt, phải dựa vào cây gậy, Dũng đâm ra bất mãn, cáu kỉnh, mặc cảm mình là gánh nặng của mọi người, không làm được gì, ngay cả chăm sóc bản thân. Suốt ngày Dũng nằm ệp một chỗ, gắn chặt thân thể trên chiếc giường, nên ba mẹ, anh chị, phải khuyên lơn hết lời: “Bây giờ tốt nhất là con phải tự cứu lấy mình”.

Nga là bạn gái của Dũng, từ lúc nghe tin người yêu gặp nạn, nàng đã cùng với gia đình chia sớt nỗi lo âu. Mùa hè năm đó Nga tốt nghiệp ngành tâm lý học (Clinical Psychology) hai người dự định cuối năm làm đám cưới, thì bất ngờ Dũng về Việt Nam rồi bị stroke. Nga theo gia đình đón Dũng từ phi trường, tận tình an ủi và săn sóc. Nga tỉ mỉ phân tích cho chàng hiểu những khủng hoảng mà con người thường gặp phải trong cuộc sống. Nàng lựa lời khuyên giải cho Dũng khỏi mặc cảm và khuyến khích cố gắng tập luyện để tự chủ trong sinh hoạt hàng ngày, khiến chàng tự tin và tinh thần lạc quan hơn. Điều trị tâm lý cũng không kém gì vật lý trị liệu, mong Dũng vượt qua cơn bệnh hiểm nghèo.

*
Qua câu chuyện của Dũng mà tôi đã trình bày những diễn tiến thực tế, khó tin nhưng có thật. Tôi đổi tên các nhân vật trong truyện.Vì vấn đề tế nhị, không nêu tên các bác sĩ, tôi chỉ kể tổng quát tình hình bệnh viện bên Việt Nam hiện nay “Đồng tiền đi trước là đồng tiền khôn”.

Các bạn trẻ sống tại Hoa Kỳ, nên rút kinh nghiệm khi các bạn quay về thăm quê hương. Không thể đem văn hóa ứng xử đầy tính nhân bản, ở xứ sở văn minh tiến bộ, vào áp dụng ở mấy nước Cộng Sản, coi mạng sống con người con người bị như cỏ rác. Nhiều bạn trở về tìm lại nơi “chôn nhau cắt rốn” của mình, đã bị chết oan uổng, chết vì tai nạn giao thông, bị cướp giựt, bị ngộ độc thức ăn, hay chết chỉ bởi vài câu cãi nhau dẫn đến xô xát. Đành rằng ai cũng một lần chết, nhưng luật lệ ở Việt Nam không rõ ràng, mất một nhân mạng mà chỉ có một tờ chứng tử mỏng dính, làm cho có lệ, trong khi ở Mỹ cả xấp giấy dày ghi đầy đủ mọi chi tiết.

Có một du khách chết tại bệnh viện ở Hà Nội, trong hồ sơ chỉ ghi: “Choáng không phục hồi, không rõ nguyên nhân.!.?..” Để lại bao đau thương cho người thân. Dù cha mẹ có về Việt Nam yêu cầu công an điều tra, nhưng họ không có ý giúp đỡ cũng chịu thua, hay gửi thư đến Tòa Tổng Lãnh Sự Mỹ nhờ can thiệp cũng không có kết quả.

Nên khi về Việt Nam, các bạn hãy chuẩn bị tâm lý, đối phó với những tình huống bất trắc xảy đến “Cẩn tắc vô áy náy”. Nếu tình cờ các bạn đọc bài viết này, xin coi nó như một lời nhắc nhở. Đừng để chỉ vi một chuyện nhỏ không đáng như Dũng mà xuýt mất mạng, hoặc tàn tật uổng phí một đời.

Năng Khiếu
vvnm.vietbao.com

Email from Reader

-------oo0oo-------

lacomau
Việt Cộng đối ngoại thì nhu nhược, bán nước,
đối nội thì tàn ác và hà khắc với nhân dân.


Những hình ảnh đẹp của Cộng Đồng Việt Nam

ucchau
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

Covang

CoVang

ucchau
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

congdong

congdong

congdong

congdong

congdong

covang
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

covang
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

 

Home Page Vietlist.us