Search Vietlist.us
Search the Web

Quảng Cáo
Khắp Nơi

 

-------o0o-------

Quảng Cáo Thương Mại San Jose

  1. An Ninh
  2. Bác Sĩ
  3. BS Nha Khoa
  4. BS Nhãn Khoa
  5. Bail Bond
  6. Ban Nhạc
  7. Bàn Ghế Giường
  8. Bán Xe Hơi
  9. Bảo Hiểm
  10. Bói Toán_Phong Thủy
  11. Cây Cá Cảnh
  12. Cần Người_Việc
  13. Cellular Phone
  14. Cà Phê
  15. Chợ, Siêu Thị
  16. Chùa_Nhà Thờ
  17. CơmTháng_Thức Ăn
  18. Computer_Electronics
  19. Chôn Cất, Bia Mộ
  20. Cổ Phiếu-Stock
  21. Dạy Kèm_Giữ Trẻ
  22. Dạy Lái Xe
  23. Dạy Nhạc: Piano...
  24. Dụng cụ Nhà Hàng
  25. Điện_Heat_Air
  26. Đưa Rước
  27. ĐịaỐc_TàiChánh_Tax
  28. Giặt Thảm
  29. Gạch, Thảm, Màn
  30. Giải Trí_Party_TV
  31. Giặt Ủi_Thợ May
  32. Giúp Dọn Nhà
  33. Hoa_Áo Cưới
  34. Khiêu vũ
  35. Làm Vườn_Cắt cỏ
  36. Linh Tinh
  37. Luật Sư_Di Trú
  38. Massage_Relax
  39. Nhà Hàng_Food
  40. Nhập cảng_Xuất cảng
  41. Nhiếp Ảnh_Video
  42. Quà Lưu Niệm_Gift
  43. Sách Báo_In Ấn
  44. Sign_Banner
  45. Sửa Xe_MuaXe
  46. Thẻ Tín Dụng
  47. Thợ Khéo_Ổ Khóa
  48. Thợ Sơn
  49. Tiệm Vàng
  50. Tiệm Bánh
  51. Tìm Thợ_Việc
  52. Tow Xe
  53. Thợ Ống Nước
  54. Thợ May_DryClean
  55. Tiệm Quần Áo
  56. Thuốc Tây
  57. Thuốc Bắc_D.Thảo
  58. Thẩm Mỹ_Tóc_Tay
  59. Võ Thuật
  60. Xây Dựng_Sửa Nhà

Nước mất không phải do giặc mạnh, mà do lòng dân ly tán chưa đoàn kết đứng lên chống giặc !

-------------oo0oo--------------

Trang Thơ Văn Bạn Đọc - Vietlist.us

Vietlist.us

--------o0o--------

Chuyện vui như đùa: Một cuộc găng co giữa Tim, Óc, Phổi, Dạ dày và...

Chuyện vui như đùa:
Một cuộc găng co giữa Tim, Óc, Phổi, Dạ dày và...

Một ngày nọ Tim hậm hực gõ cửa nhà Óc bảo:
- Này ông Óc, bắt đầu từ hôm nay tôi bàn giao cho ông thay tôi làm công việc quản lý cái đống chuyện tình cảm tình ái lăng nhăng này nọ của cha chủ người từ trước tới giờ và cả sau này đó nghe.

Óc giãy lên:
- Cái gì? Sao bà lại đùn việc cho tôi?

Tim ấm ức:
- Này, mấy chục năm nay tôi phải lao động hùng hục, đổ mồ hôi sôi con mắt, ngày đêm vận chuyển chất bổ để nuôi béo các ông các bà bộ phận khác trong cơ thể của chủ. Trong đó có ông là kẻ ngốn ngấu nhiều nhất mà chỉ làm việc vớ va vớ vẩn. Tôi lại phải cáng đáng thêm cái nhiệm vụ ngoài quy hoạch là chất chứa những cuộc tình hờ tình hại, tình tay phải tình tay trái, tình trong sở tình online, tình chân dài tình chân ngắn, lung tung rối rắm hơn hũ mắm bốc mùi của chủ nữa nên đã mệt lắm rồi, kiệt sức rồi, hết chịu đựng nổi rồi!

Óc càng giãy lên:
- Ai bảo là tôi làm việc vớ va vớ vẩn? Bà đừng có mà ăn nói linh tinh, chỉ nhìn bề ngoài rồi phán bừa. Tôi tuy không lao động chân tay huỳnh huỵch như bà nhưng tôi phải luôn khẩn trương "căng óc" ra để tìm tòi, định hướng sinh hoạt vận động tối ưu cho chủ người đấy. Không có tôi thì lấy đâu ra cửa nhà hoành tráng, tiền vàng đầy két, thóc gạo đầy kho cho chủ. Để chủ được ngồi trên đầu trên cổ người dân, ăn nhậu phủ phê, hưởng lạc phè phỡn, nhờ đó bà và các ông các bà bộ phận khác trong cơ thể của chủ cũng được mát mẻ ăn theo. Nếu không có tôi thì lại cùng với chủ rúc về rừng, chui vào hang mà sống nghe chửa. Bởi vậy tôi không quan tâm mà cũng không có chỗ chứa cho mấy cái chuyện tình cảm tình ái của chủ bà hiểu chưa.

Tim bức xúc:
- Ông không nhận thì ai nhận? Chính ông đã vẽ đường cho hưu chạy, xúi bậy cho chủ làm. Từ tham lam công quỹ, ích kỷ hại nhân đến no cơm rửng mỡ, mèo mả gà đồng, lăng nhăng tình ái, lang chạ xác thân khiến luân lý đạo đức suy đồi, xã hội điên đảo. Ông tạo ra chuyện xấu thì phải nhận lấy những hệ quả không tốt của nó. Tôi cũng chẳng báu gì mà chờ mong hưởng vớt những hỷ lạc vô lối để cô-lét-tơ-ron đóng đầy mạch máu trong thân thể mà còn phải trần thân ra lãnh cái đống rác rưởi tinh thần.

Óc vẫn khăng khăng:
- Tôi không cần biết. Chỗ tôi là cơ quan đầu não lo công việc quan trọng hàng đầu, không xen chuyện tình cảm của chủ vào được. Bà giao chúng cho ai thì giao. Nhất định nhà tôi là không được.

Tim đe:
- Ông không nhận tôi cũng quẳng chúng xuống cống cho trôi về trước cửa nhà ông đấy. Chủ người có hỏi thì ông liệu mà trả lời. Tôi mệt mỏi lắm rồi. Tôi mà "đứng tim" thì ông cũng đến "bại não"!

Óc vẫn thản nhiên:
- Vô can, bà thích thì cứ quăng, chả phiền đến tôi. Chủ người đã biên chế công việc, giao nhiệm vụ và công tác cho tôi rõ ràng rồi, tôi chẳng có gì phải hãi.

Tim làm liền:
- Được, ông đừng có mà thách. Đây, hàng đống túi xách, bao bì, giỏ mây, cần xé, xe ba gác đạp, ba gác máy chứa đầy tình yêu tình ái, tình nhái tình câm, tình lỡ tình lầm, tình âm thầm tình lộ liễu, lẩm cẩm hầm bà lằng xắng cấu của chủ người đây, tôi "gửi cống cho nước tuồn trôi" về giang sơn của ông đây.

Tiếp theo là những tiếng "tũm", "tõm", "ùm”, “ùm", rầm rập nối tiếp theo nhau một lúc rồi yên lặng. Bà Tim xoa tay thở phào, còn ông Óc vẫn rung đùi trầm tư một cách cố hữu.

Nhưng Óc chỉ ra vẻ dửng dưng bề ngoài thế thôi. Thực sự với bản chất láu mánh, tuy ngoài mặt làm như bất quan tâm nhưng trong đầu Óc luôn suy tính mưu kế để đẩy việc cho kẻ khác hoặc thủ lợi cho riêng mình. Hơn nữa, Óc đã được chủ người ưu đãi giao cho chức vụ tổ trưởng, hưởng bổng lộc nhiều mà không phải lao động chân tay, chỉ phải làm quân sư hiến kế cho chủ và để mắt dòm ngó đốc thúc công việc của các bộ phận khác trong cơ thể. Chuyện tình cảm tình ái lăng nhăng bê bối 35 dê xồm 70 dê cụ của chủ, của đáng tội, vốn không phải do Óc đầu têu mà là do cái “gien” dê gia truyền sẵn có trong từng tế bào của chủ. Óc chỉ “vẽ đường” thêm - đúng như lời mụ Tim - cho chủ mò đi “kiếm ăn” thôi. Còn việc quản lý nhập kho bảo quản lưu trữ các cuộc tình kể cả tình ngoài luồng của chủ vốn là nhiệm vụ của Tim. Nay Tim vì quá tải mà đem buông quăng bỏ vãi rồi tống hết cho Óc thì Óc không thể làm ngơ. Để mất mát hư hao rồi chuyện đến tai chủ thì rầy rà “nhức óc” lắm. Bởi vậy Óc đã nghĩ ngay đến Phổi.

Óc lý luận (lý luận vốn là khả năng mà Óc vẫn tự cho mình giỏi hơn các bộ phận khác) rằng cái đống rác tình ái lăng nhăng của chủ người mà mụ Tim vừa cưỡng chế “bàn giao” cho Óc chắc là không thể trả về nguyên quán cho mụ ta được rồi. Mụ ấy nói đúng, mụ đã bị quá tải. Lỡ mụ “đứng tim” thật thì Óc là kẻ chết đói nhăn răng ngay lập tức chứ chẳng chơi. Chỉ có Phổi là đứa tương đối ở gần, mà nhà cửa sân vườn lại rộng rãi, có thể tống khứ đống của nợ cho hắn được.

Nghĩ vậy nên Óc bốc phôn bấm số gọi cho Phổi liền:
- A lô anh Phổi đó hả? Óc đây.
- Phì phò, phì phò, phải Phổi đây. Anh Óc đó hả? Gọi tôi có chuyện gì thế? Phò phì...
- À, bên bà Tim vừa nhờ tôi tạm giữ hộ bà ấy một ít gói đồ đựng tình cảm của chủ người để bả dọn dẹp nhà cửa kho chứa cho sạch gọn chừng một hai ngày rồi sẽ lấy về. Chỗ tôi thì chật chội lại đã kê bàn ghế máy móc dụng cụ làm việc cho các ban bệ đầy hết cả rồi nên chỉ nhét được vài cái túi thôi. Còn một ít thùng, bao tải, cần xé anh Phổi cho tôi gửi qua bên anh giữ giùm bà ấy nhé.

Phổi dè chừng:
- Ơ, anh Óc ơi, anh biết đó, tôi không quen cất giữ cái gì lâu trong nhà được, vừa nhập vào là xuất ra ngay. Hơn nữa nhà tôi coi rộng vậy chứ không có cửa giả hay khoá chốt gì cả. Anh gửi đồ qua bên tôi lỡ bị thất lạc hay trộm đạo lấy mất là tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy. Nhất là tình cảm với tình ái là thứ mà tôi chẳng biết mặt tròn mặt méo của chúng ra sao bao giờ.

Óc lẻo miệng trấn an:
- Được, được, không sao. Chỉ nhờ anh nhận giữ hộ cho một thời gian ngắn thôi. Trước lạ sau quen, với lại tất cả đã đóng thùng cột gói cẩn thận rồi, miễn anh đừng tò mò mở chúng ra thì chúng ở đâu ở đó thôi.

Nói rồi không đợi Phổi đồng ý hay không, Óc chất hết những túi xách, bao nhựa, giỏ mây, cần xé, thùng lớn thùng nhỏ đựng đầy các cuộc tình ái lăng nhăng bê bối của tay chủ mất nết lên chuyến xe lửa tốc hành liên mạng, nhắm địa chỉ của Phổi phóng cái “rẹt”. Chưa đầy một giây sau, phòng ốc sân bãi nhà Phổi đã đầy ắp những của nợ đời.

Vốn tính vô tư “phổi bò”, Phổi tuy bực Óc nhưng cũng không tìm cách trả đũa hay “bán cái” của nợ cho ai khác. Phổi chỉ nghĩ rằng mình đã báo trước cho Óc biết chuyện kho chứa không bảo đảm mà Óc vẫn cứ gửi hàng đến thì nếu có xẩy ra hao hụt mất mát là lỗi tại Óc chứ không phải tại Phổi.

Tội cho Phổi vốn bình thường cũng đã phải làm việc liên tục ngày đêm, tuy không quá lao lực như Tim nhưng phải nói là vất vả hơn những bộ phận khác trong cơ thể. Nay phải mang thêm gánh nặng trong mình nên tiếng thở “phì phò” nghe càng mệt nhọc. Kiểu này chẳng cần lão Óc tống thêm gói “tình qua đêm” nào nữa mà chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ có ngày “lủng phế” hay “long phổi”!

Bởi thế dẫu hiền và chịu đựng đến đâu, sau vài ngày không nghe Óc đả động gì đến chuyện lấy về những món đồ đã gửi tạm, lại cảm thấy trong mình đã sắp kiệt sức, Phổi bán tín bán nghi dùng seo-phôn gửi tin nhắn hỏi Tim cho ra lẽ thì mới phát hiện ra là mình đã bị Óc lừa.

Ức trong lòng nhưng Phổi cũng chỉ trách nhẹ Óc qua điện thoại:
- Này anh Óc, mấy chục cái thùng túi bao bịch mà anh gửi tạm chỗ tôi đó, mất còn bao nhiêu tôi không rõ, nhưng đã mấy ngày rồi sao không thấy anh đến lấy về? Tôi không thể giữ lâu hơn nữa vì mang chúng trong mình trong lúc làm việc mệt nhọc và khó thở lắm. E rằng tôi sắp “đứng hơi” rồi đây.
- Ấy, ấy, đừng đình công bãi thị chứ anh Phổi! Anh mà “đứng hơi” thì chết ngộp cả làng. Để từ từ tôi thu xếp đem chúng về ngay đây mà - Óc vội đáp.

Phổi nhất quyết:
- Tôi không chờ được thêm giây phút nào đâu anh Óc ơi! Anh không đem về ngay thì tôi phải quăng cái đống đồ của anh ra đường rồi tới đâu thì tới.

Óc vội nói đại:
- Được, được, tôi hiểu, tôi hiểu. Mà này, anh đừng vất bừa ra ngoài đường sẽ gây ô nhiễm môi trường, lại làm xấu đi cảnh quan của thành phố. Rác rến đầy ụ khắp nơi rồi anh không thấy sao. Chỗ anh gần nhà máy chế biến lương thực của bác Dạ dày đó. Anh cho mấy chuyến xe tải chở bớt qua bên bác ấy giúp tôi đi. Tôi đã thông tin cho bác ấy biết rồi.

Vừa nghe Óc dứt lời mà cũng chẳng cần đến xe tải xe kéo, Phổi ép mạnh hơi tống một một cái “phụp”! Bao nhiêu thùng, túi, bao, bịch, giỏ mây, cần xé đang lơi khơi đeo máng lủng lẳng, hay lăn lóc vô tội vạ trong các phế nang, bay cái “vèo” xuống theo trọng lực chiếm ngự gần hết khoảng trống trong xưởng chế biến thực phẩm của Dạ dày.

Sức bắn hơi của Phổi mạnh đến nỗi một số túi và bao chằng cột không kỹ bị bung mép, rách bì khiến mấy cuộc tình ái lăng nhăng vụng trộm trong đó được dịp xổ lồng, bò ra lổn ngổn khắp nơi.

Dạ dày đang nằm rên ư ử, bụng tức anh ách vì khó tiêu do chủ người nhét vào những thứ đồ ăn quái dị cộng với lượng rượu bia độc hại không ngưng nghỉ mỗi ngày, nay bỗng dưng bị tràn ngập thêm đám “khách lạ không mời mà đến”. Vốn tính nóng nảy, Dạ dày bực mình la toáng lên:

- Cái gì thế này?! Chúng mày ở đâu ra thế này?! Cả thùng, bao, cần xé, túi xách lũ khũ này nữa?!

Một khuôn mặt cuộc tình “già nhân ngãi non vợ chồng” thuộc loại già dzơ, có vẻ dạn dĩ nhất trong đám, bước lại gần rồi lên tiếng:
- Dạ thưa bác, chúng em là thành quả vĩ đại, là tác phẩm tình xác thịt bất hủ vô vàn đáng yêu của chủ người đấy ạ. Chúng em được sản xuất vượt chỉ tiêu, thặng dư mức kế hoạch trên giao nên mới thành đại trà đến thế. Chúng em vừa chuyển công tác từ nhà máy dưỡng khí và hơi đốt của anh Phổi sang xưởng chế biến lương thực thực phẩm của bác đấy ạ. Bác cho chúng em được đăng ký tạm trú rồi nhập hộ khẩu và an cư lạc nghiệp ở đây...

Không chờ kẻ đối diện nói hết câu, Dạ dày phát cáu:
- Cái gì?! Từ bên Phổi à? Sao lại vậy? Mẹ kiếp!

Nói chưa hết câu, Dạ dày đã tức tốc chạy sang đập cửa nhà Phổi ầm ầm rồi hét to:
- Này anh Phổi, có phải anh vừa tống cái đống sự nghiệp tác phẩm tình ố tình dục gì đó của chủ người sang nhà tôi phải không?
- Phì phò, phì phò, vâng, đúng vậy. Tôi làm thế là do lão Óc bảo. Lão ấy nói với tôi là lão đã thông tin cho bác biết trước rồi mà.
- Thông tin hồi nào?! Cái lão Óc này xảo ngôn thật.
- Ơ, thế lão ấy không nói gì với bác à?
- Hắn có nói gì đâu. Lão Óc này gian manh lắm. Lão chỉ ngồi mát ăn bát vàng, ở dinh cơ biệt thự có người hầu kẻ hạ, cơm bưng nước rót đến tận miệng, không phải lao động cực khổ như bọn mình, đã vậy lại còn tự cho là cơ quan đầu não trung ương, giỏi lý luận, trung thành với chủ để bắt các nơi khác phải nghe lời. Cái đống sản phẩm tình hổ lốn đó cũng là do lão mớm mồi cho chủ mà ra chứ đâu.
- Thế bây giờ bác tính làm sao?
- Hừm!... Tưởng là anh tự dưng tống chúng sang tôi... Hừm! Được rồi, đã thế tôi cho lão Óc biết tay. Ngày nào mà lão không liên tục đớp hít những thức ăn do tôi chế biến ra.

Nói xong, quay về hướng nhà Óc, Dạ dày chống nạnh trừng mắt chửi đổng: “Mẹ kiếp! Ông đang “đau bao tử” gần chết đây mà còn dám trêu vào ông hả....”. Chửi rồi Dạ dày bực bội bỏ ra về.

Phổi tư lự nhìn theo. Phổi đã muốn hỏi xem Dạ dày sẽ định làm gì để dằn mặt lão Óc nhưng không kịp. Hơn nữa, không thấy Dạ dày có ý ném trả lại cái đám rác cuộc tình cho mình nên Phổi cảm thấy cứ yên lặng là vàng.

Phổi vừa trở về công việc hàng ngày chưa bao lâu thì đã nghe thấy những tiếng động khác thường phát ra từ xưởng chế biến thức ăn của Dạ dày. Bình thường cái xưởng của Dạ dày vẫn phát ra tiếng động xay, nghiền, bóp, giã nhưng âm thanh không chát chúa kinh khủng như lần này. Lẫn trong những tiếng giã, bóp, nghiền, xay ầm ĩ còn có những tiếng chửi tục, tiếng kêu la inh ỏi và tiếng liệng thùng liệng túi rầm rầm vang động.

Phổi còn đang ngờ ngợ suy đoán thì nghe tiếng chuông điện thoại reo. Bốc phôn lên, đầu dây bên kia giọng Óc lo lắng:
- Anh Phổi đó hả, anh có biết lúc nãy bác Dạ dày làm gì không mà náo động hết cả khu phố lên thế? Tôi gọi phôn không trả lời, gởi tin nhắn cũng không phản hồi. Mà bác ấy chế biến thức ăn gì mà đầy mùi vị xú uế thế, ăn vô muốn xỉu luôn.

Nghe Óc nói và dẫu vô tâm Phổi cũng hiểu được chuyện gì đã xẩy ra. Thì ra Dạ dày đã đem xay nghiền bóp giã những bao túi giỏ xách tình ái lăng nhăng và cả những tên cuộc tình xổ lồng để chế biến thành thức ăn cho Óc. Còn những thùng lớn thùng bé, cần xé, cần sọt thì cứ để nguyên si quẳng xuống ống thoát cho trôi đi đâu thì trôi. Khi chế thức ăn như vậy thì không phải chỉ để một mình Óc ăn nhưng Óc là kẻ kén ăn mà lại ăn nhiều, lúc nào cũng đòi hỏi Tim, Dạ dày và Phổi phải cung ứng nhu yếu phẩm thượng hạng tối đa. Thân thể Óc lại yếu ớt dễ nhiễm bệnh nên món ăn vừa có mùi vị khác lạ đã thấy khổ sở ngay.

Phổi chưa kịp trả lời thì Óc đã lại hoảng hốt:
- Nguy rồi! Tôi bị ngộ độc rồi anh Phổi ơi. Anh khẩn trương gởi cấp tốc cho tôi 10 bình oxy nguyên chất,... Nhắn.. nhắn gấp Tim bơm máu.. máu thật nhanh... Bảo.. bảo Thận với Đại tràng tăng... tăng công suất.. thuỷ lợi... tối... tối.. đa...

Óc còn đang muốn nói thêm nữa nhưng cổ họng dường như đã bị nghẹn, lưỡi cứng, mắt hoa, chân tay co giựt, đầu óc lú lẫn. Trong cơn mê sảng, tuy vậy, tai Óc vẫn còn nghe được những tiếng quát tháo giận dữ vọng lên từ dưới "hạ tầng cơ sở":

- Tiên sư đứa nào lừa xả rác ô uế, túi thùng, bao tải, cần xé, cần sọt bít đầy cống nhà ông thế này! Ông đang bị táo bón với nghẹt ống cống vì thằng chủ người ăn nhậu trác táng quá độ ba ngày rồi chưa khai thông được đây. Khôn hồn thì đến thu dọn đem về ngay. Ông mà bí thêm một giờ nữa thì đi tầu suốt xuống âm phủ đoàn tụ với "cha già dân tộc" cả lũ nghe chửa!

10/2017

Quang Dương

-------oo0oo-------

lacomau
Việt Cộng đối ngoại thì nhu nhược, bán nước,
đối nội thì tàn ác và hà khắc với nhân dân.


Những hình ảnh đẹp của Cộng Đồng Việt Nam

ucchau
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

Covang

CoVang

ucchau
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

congdong

congdong

congdong

congdong

congdong

covang
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

covang
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

 

Home Page Vietlist.us