Search Vietlist.us
Search the Web

Quảng Cáo
Khắp Nơi

 

-------o0o-------

Quảng Cáo Thương Mại San Jose

  1. An Ninh
  2. Bác Sĩ
  3. BS Nha Khoa
  4. BS Nhãn Khoa
  5. Bail Bond
  6. Ban Nhạc
  7. Bàn Ghế Giường
  8. Bán Xe Hơi
  9. Bảo Hiểm
  10. Bói Toán_Phong Thủy
  11. Cây Cá Cảnh
  12. Cần Người_Việc
  13. Cellular Phone
  14. Cà Phê
  15. Chợ, Siêu Thị
  16. Chùa_Nhà Thờ
  17. CơmTháng_Thức Ăn
  18. Computer_Electronics
  19. Chôn Cất, Bia Mộ
  20. Cổ Phiếu-Stock
  21. Dạy Kèm_Giữ Trẻ
  22. Dạy Lái Xe
  23. Dạy Nhạc: Piano...
  24. Dụng cụ Nhà Hàng
  25. Điện_Heat_Air
  26. Đưa Rước
  27. ĐịaỐc_TàiChánh_Tax
  28. Giặt Thảm
  29. Gạch, Thảm, Màn
  30. Giải Trí_Party_TV
  31. Giặt Ủi_Thợ May
  32. Giúp Dọn Nhà
  33. Hoa_Áo Cưới
  34. Khiêu vũ
  35. Làm Vườn_Cắt cỏ
  36. Linh Tinh
  37. Luật Sư_Di Trú
  38. Massage_Relax
  39. Nhà Hàng_Food
  40. Nhập cảng_Xuất cảng
  41. Nhiếp Ảnh_Video
  42. Quà Lưu Niệm_Gift
  43. Sách Báo_In Ấn
  44. Sign_Banner
  45. Sửa Xe_MuaXe
  46. Thẻ Tín Dụng
  47. Thợ Khéo_Ổ Khóa
  48. Thợ Sơn
  49. Tiệm Vàng
  50. Tiệm Bánh
  51. Tìm Thợ_Việc
  52. Tow Xe
  53. Thợ Ống Nước
  54. Thợ May_DryClean
  55. Tiệm Quần Áo
  56. Thuốc Tây
  57. Thuốc Bắc_D.Thảo
  58. Thẩm Mỹ_Tóc_Tay
  59. Võ Thuật
  60. Xây Dựng_Sửa Nhà

Đừng nghe những gì Cộng sản nói. Hãy nhìn những gì Cộng sản làm !
Đừng sợ những gì Cộng sản làm. Hãy làm những gì Cộng sản sợ !

-------------oo0oo--------------

Trang Thơ Văn Bạn Đọc - Vietlist.us

Vietlist.us

--------o0o--------

Mai tôi đi

Phước Tuyền/NGÔ QUANG HUYNH (Jun. 19, 2014)

Mai tôi đi...chẳng có gì quan trọng,
Lẽ thường tình, như lá rụng công viên,
Như hoa rơi trước gió ở bên thềm,
Chuyện bé nhỏ giữa giòng đời động loạn...

Bên giường bệnh, Tử Thần về thấp thoáng,
Xin miễn bàn, thăm hỏi hoặc cầu an,
Khi xác thân thoi thóp trút hơi tàn,
Nằm hấp hối đợi chờ giờ vĩnh biệt.

Khoảnh khắc cuối.. Đâu còn gì tha thiết..
Những tháng ngày hàn nhiệt ở trần gian.
Dù giàu sang hay danh vọng đầy tràn,
Cũng buông bỏ trở về cùng cát bụi...

Sẽ dứt điểm đời phù du ngắn ngủi,
Để bước vào ranh giới của âm dương,
Không bàng hoàng trước ngưỡng cửa biên cương,
Bên trần tục, bên vô hình cõi lạ...

Chỉ ước nguyện tâm hồn luôn thư thả,
Với hành trang thanh nhẹ bước qua nhanh,
Quên đàng sau những níu kéo giựt dành,
Kết thúc cuộc lữ hành trên dương thế...

Mắt nhắm rồi... Xin đừng thương rơi lệ,
Đừng vòng hoa, phúng điếu hoặc phân ưu,
Đừng quay phim, chụp ảnh để dành lưu.
Gây phiền toái, nợ thêm người còn sống...

Ngoảnh nhìn lại, đời người như giấc mộng,
Đến trần truồng và đi vẫn tay không.
Bao trầm thăng, vui khổ suốt quảng đường,
Nay rũ sạch...lên bờ, thuyền đến bến...

Nếu tưởng nhớ..Xin âm thầm cầu nguyện,
Nên xem như giải thoát một kiếp người,
Cứ bình tâm, thoải mái với vui tươi,
Kẻ đi trước, người sau rồi sẽ gặp...

Cầu Ơn Trên, xác hồn xin phó mặc,
Sống hiện tình, những giây phút thiên đàng,
Ngày qua ngày, kết lại chuổi bình an
Là nguyện vọng thời gian còn tại thế..

Phước Tuyền/Ngô Quang Huynh (Jul. 31, 2013)


Tomorrow I will go...

Tomorrow I'll go... it 's really of no importance
It happens normally like falling leaves in the park,
Or flowers stripped by wind on the landmark,
A rather insignificant story in the turbulent current of life.

Beside my sick bed, flickering Death appears,
Please no comments, no visitations and prayers for peace,
When exhausted body releases its last breaths to cease,
I will lie down in agony, waiting for the time to bid farewell..

At final moment, nothing is regrettable,
The days and the months cold or hot in this life worldly,
No matter I am wealthy or full of glory,
I must leave everything behind to return to dust and ashes.

To terminate completely my short and ephemeral life,
I am ready to step into the boundery of yin and yang,
No panic before the threshold of borderlands,
This side, earthly area, and other, invisible, unknown realm...

Only to wish my soul always at ease,
With empty baggage I can make a quick pace,
Forget totally behind the "pull and push" race,
To end forever my journey on this Planet.

When my eyes already closed, Please don't shed tears for sympathy,
No flower wreaths, no donations and no need to send condolences,
No filming, no pictures taken to save them,
It causes not only inconveniences but also debts for living people.

Look back at the past, the human life like a dream,
I arrived naked and am leaving with empty hands
All ups and downs, happiness or unhappiness on lands,
Will be cleared up...to step on a shore, the boat reaches its port.

If I am missed, please silently pray for me,
Consider it as an emancipation of one human life,
Have a peace of mind, be relaxed and have a good time,
This one goes first, the other after, finally to meet together again.

Pray God by entrusting entirely to Him soul and body,
Living in this present situation with every minutes of heaven,
Day by day, to create a chain of peace even,
That's my aspiration during my presence in this material world.
Phước Tuyền/Ngô Quang Huynh (Sep. 16, 2013)


Demain je vais aller

Demain j'irai...Ce n'est vraiment pas d'importance.
Çà arrive normalement comme des feuilles tombant dans le jardin,
Ou des fleurs détachées au vent sur le chemin,
Un conte plutôt insignifiant dans le courant turbulent de la vie...

À côté de mon lit de malade, vacillante, La Mort apparaît,
S'il vous plaît, pas de commentaire, pas de visite ni pour ma paix prier,
Quand mon corps épuisé libère ses derniers souffles pour cesser,
Je m'allonge dans l'agonie, attendant le temps de dire adieu...

Au final moment, rien n'est regrettable,
Les jours et les mois, froids ou chauds dans cette vie mondaine,
Peu importe, si je suis riche ou plein de gloire, tout est en vain,
Je dois tout quitter pour retourner à la poussière et cendres....

Afin de terminer complètement cette vie courte et éphémère,
Je suis prêt à marcher dans la frontière du yin et du yang,
Pas de panique devant le seuil de "borderlands",
De ce côté, zone terrestre et d'autre part, domaine invisible et inconnu...

Je voudrais seulement mon âme toujours bien à l'aise,
Avec bagage vide, je peux faire un rapide pas,
Laisser derrière moi toutes les courses "tirer et pousser" en bas,
Pour achever éternellement mon voyage sur cette planète..

Quand mes yeux sont déjà fermés... Ne versez pas des larmes de sympathie,
Pas de couronnes de fleurs, de dons et de condoléances à envoyer..
Pas de tournage, de photos prises pour les dossiers.
Ceci provoquera des inconvénients et aussi des dettes pour les vivants..

Regardons en arrière sur le Passé, la vie humaine comme un rêve,
Je suis arrivé tout nu et je pars avec les mains vides,
Tous les hauts et les bas, bonheur ou malheur sur route aride,
Seront nettoyés...Marcher sur le rivage, bateau qui arrive à son port....

Si vous ne m'oubliez pas, Veuillez silencieusement prier pour moi,
Considérez-le comme l' émancipation d'une vie humaine,
Ayez la tranquillité de l'esprit, soyez toujours détendu et sain,
Celui-ci va d'abord, l'autre après, enfin se réunir à nouveau...

Prions Dieu en tout confiant à Lui corps et âme,
Vivre en cette situation actuelle avec toutes les minutes de ciel,
Jour par jour, créer une chaine de la paix réelle,
C'est mon aspiration durant ma présence dans ce monde matériel..

Phước Tuyền/Ngô Quang Huynh (Oct. 24, 2013)


Mañana, Yo voy a ir...

Mañana iré... No es realmente de ninguna importancia,
Llega normalmente como hojas cayendo en el Otoño
O flores séparadas al viento sobre el camino,
Un cuento mas bien insignificante en la corriente turbulenta de la vida...

Al lado de mi cama de enfermo, La Muerte vacilanda aparace,
Por favor, no de commentar, no de visitar ni para mi paz rogar,
Cuando mi cuerpo exhausto lanza sus últimos alientos a cesar,
Me alargaré en la agonía, esperando el tiempo de décir adios.

En el moment final, nada es lamentable,
Los dias y los meses, fríos o calientes en esta vida mundana,
No importa, sí soy rico o lleno de gloria,
Debo quitar todo para volver al polvo y las cenizas

Para terminar completamente esta vida corta y efimera,
Estoy listo a marchar dentro de la frontera de yin y yang,
Ningún panico enfrente del umbral de "borderlands",
Este sitio, el area terrenal, y otro, reino invisible y desconocido..

Sólo deseo mi alma siempre bien a gusto
Con el equipaje vacio, puedo hacer un paso rapido,
Olvidaré totalmente detras la raza" tirar y empujar"
Achever eternamente mi viaje sobre este planeta...

Cuando mis ojos están ya cerrados, no vierta lagrimas de simpatía,
No coronas de flores, ni donaciones y sin necesidad de enviar condolencias..
No filmación, no fotos tomadas para salvarles
Éste causara inconveniencias, y también deudas para los vivientes...

Miremos atrás en el Pasado, la vida humana como un sueño,
Llegué desnudo y voy con las manos vacias,
Todos los altibajos, felicidad o disgracia en las tierras,
Serán aclarados...pasar en una orilla...barco que llega a su puerto..

Si no estoy olvidado, póngase en silencio orar por mí,
Consideralo como el emancipación de una vida humana,
Tiene una paz de mente, sé relajado y pasa un bueno rato,
Esto va primero, el otro, después, finalmente a reunirse de nuevo...

Oremos a Dios, en todo confiando a Él el alma y el cuerpo,
Vivir en esta situación presente con cada minuto de cielo,
Diá al diá, crear una cadena de la paz real..
Es mi aspiración durante mi presencia en este mundo material.

Phước Tuyền/Ngô Quang Huynh (Nov. 2, 2013)

Tôi Đi rồi...

Một mai kia, thân tôi không còn nữa,
Mảnh hình hài tứ đại trở về không..
Sẽ tuân theo đúng định luật vô thường,
Phàm hình tướng, tất nhiên đều hủy hoại...

Tôi đi rồi giòng thời gian vẫn chảy,
Vẫn ngày đêm tối sáng đuổi theo nhau,
Vẫn bình minh rực rỡ ánh muôn màu
Và chiều xuống hoàng hôn rồi đêm tối.

Vẫn bàng bạc trăng vàng soi muôn lối,
Muôn nghìn sao lấp lánh ở không trung,
Mây vẫn bay, gió thoảng với bảo bùng,
Cùng thảm hoạ thiên tai thường xuyên đến...

Tôi đi rồi, có chăng vài thương mến,,
Hay buồn phiền thầm lặng hoặc chê bai,
Theo thời gian sẽ biến nhạt mờ phai,
Rồi tắt lịm, lặng rơi vào quên lãng...

Từng thế hệ nối đuôi vào dĩ vãng,
Vẫn chào đời khôn lớn đến già nua,
Vẫn quay cuồng trong nhịp sống tranh đua,
Đầy loạn động giữa cuộc đời ô trọc.

Tôi đi rồi vẫn còn nhiều tang tóc,
Nghĩa trang buồn tăng mọc những nấm mồ,
Bao vòng hoa tươi thắm biến dần khô,
Sầu lặng lẽ theo chơn người quá cố...

Trên báo chí vẫn còn nhiều cáo phó,
Với đau buồn mất mát của thân nhân,
Và phân ưu thân hữu ở xa gần,
Cầu hồn được phiêu diêu miền vĩnh cửu...

Vẫn nhảy nhót trên cành mùa hoả lựu,
Chim tung tăng ca hót mỗi sớm chiều,
Giữa đêm trường văng vẳng tiếng hạc kêu,
Và mưa xuống côn trùng hoài rên rĩ...

Gió Xuân đến, cỏ hoa đầy sinh khí,
Hè vẫn sang, inh õi tiếng ve sầu,
Rồi Thu về cây lá lại thay màu,
Đông tuyết lạnh phủ trùm màu tang trắng...

Vẫn còn mãi những cuộc tình cay đắng,
Chưa đạt tên, đã vội vã xa lìa,
Nhiều gia đình êm ấm bổng phân chia,
Vẫn thường xảy dưới bầu trời mưa nắng...

Trên xa lộ, những tuyến đường dài dẳng,
Vẫn ồn ào xe cộ chạy liên miên,
Và đêm đêm phố thị vẫn lên đèn,
Luôn hờ hững vô tư như thường thấy...

Có cũng vậy..không tôi... Đời vẫn vậy..
Vẫn vận hành, chuyển động chẳng ngừng nguôi,
Ước nguyện sao giây phút vĩnh biệt đời,
Lòng thanh thản nhẹ nhàng rời dương thế...

Phước Tuyền /Ngô Quang Huynh (July 10, 2012)

I have already gone...

Some day, my body will no longer exist,
A piece of four great elements will return to empty end,
Will comply strictly with the law of impermanence,
Any form in the universe will be surely destroyed...

I've already gone ... but the time stream still flows,
Day and night, light and darkness still chase each other.
Still sunrise with beautiful and colorful rays together,
And arrive afternoon, sunset then falling night.

In abundance, Silver Moon still shines all the roads.
Thousands of stars are twinkling calmly in space,
Flying clouds, breezes and deadly storms on earth's surface;
Disasters are still coming with frequent natural catastrophes...

I've already gone ... maybe I receive some affection,
Or have some complaints and critics silently.
Following the time, it will fade gradually,
And will be dying completely and be forgotten forever.

Each generation gets a line to enter into the Past,
Another generation still being born, growing up and getting older,
Still reeling in the race of competition faster,
Plenty of turbulences in the chaos of life..

I've already gone ... there's still a lot of mournings,
In solitary cemeteries, the number of graves will increase slowly,
Fresh flower wreaths will dry mournfully,
With sorrow, following up the feet of the deceased.

In the press, many obituaries will be published.
With grievance about the loss of loved ones,
Condolences from the relatives and other close persons,
Praying for the soul that can return to the eternal realm...

Still dancing on the branches in the grenade fire season,
Birds still sing a song from early morning through the afternoon,
During the night, circulating an echo of the sound of the cranes,
And when rains down, insects still noisily moan....

I've already gone ... but spring still returns with floral vitality,,
In summer, cicadas lament noisily on the trees.
Autumn coming back, everywhere changes the color of leaves,
And winter brings cold snow like a white shroud.

Still bitter loves happen on this planet,
Not named yet, but already rushed away.
Many cozy families are suddenly broken in two ways,
Often occur under sunny and rainy skies.

On the highways, with the long lasting routes,
Still noisy vehicles running constantly,
And every night, the town still lights up quietly,
Always seems indifferent as usual...

With me or without me, the life is always the same...
Still functioning, moving forward and never stopping.
I wish only in the final moment of my breathing,
To have a peace of mind and to leave serenely this world.

Phước Tuyền /Ngô Quang Huynh (Nov. 25. 2013)

Je suis déjà parti

Un jour, mon corps n'existera plus,
Un morceau de quatre grands éléments réduira à néant.
Il se soumettra strictement à la loi d'impermanence,
N'importe quelle forme dans l'univers sera sûrement détruite...

Je suis déjà parti ... mais le cours de temps encore s'écoule,
Jour et nuit, la lumière et l'obscurité se poursuivent l'un après l'autre,
Avec des rayons beaux et colorés du soleil, s'élève l'aube,
Et arrive l'après-midi, le crépuscule puis la tombée de la nuit.

En abondance, la lune d'argent encore brille toutes les routes,
Milliers d'étoiles scintillent sans bruit dans le ciel,
Encore flottent les nuages, arrivent les brises ou les tornades cruelles,
Surviennent des tragédies humaines ou des catastrophes naturelles..

Je suis déjà parti ... J'ai peut-être un peu d'affection,
S'il y a certaines plaintes ou des critiques silencieusement,
Suivant le temps, ils vont disparaître progressivement,
Puis tomber en silence et enfin dans l'oubli pour toujours.

Chaque génération fait la queue pour entrer dans le passé,
Future génération commence à naître, grandir et vieillir en impotence,
Et tournoyer sans pitié dans la course de la concurrence,
Pleine de turbulences dans la vie de chaos...

Je suis déjà parti ... mais il y a encore des deuils.
Dans les cimetières solitaires, le nombre de tombes augmente,
Couronnes de fleurs belles et fraîches vont sécher en mourant,
Malheureusement suivant les pieds des défunts.

Dans la presse, de nombreuses nécrologies sont publiées,
Avec l'immense douleur à cause de la perte des proches,
Condoléances envoyées par des amis dans cette triste période,
En priant pour l'âme qui peut revenir au domaine éternel...

Dancing encore sur les branches d'arbres en été,
Les oiseaux chantent du bon matin jusqu'au crépuscule,
Pendant la nuit, l'écho du bruit des grues circule,
Sous la pluie, les insectes encore gémissent bruyamment...

Au printemps, la nouvelle énergie se développe dans la floraison,
Les cigales lamentent bruyamment à l'arrivée de l'été,
En automne, la couleur des feuilles commence à changer,
L'hiver arrive avec des chutes de neige comme un linceul blanc.

Des amours amères se produisent fréquemment sur cette planète,
Pas encore nommées, mais déjà séparées, loin des yeux,
Quelques familles heureuses sont soudainement divisées en deux,
Apparaissent souvent sous le ciel pluvieux et ensoleillé...

Sur autoroutes avec les itinéraires de longue durée,
Encore des véhicules courant en permanence,
Toutes les nuits, la ville reste allumée tranquillement,
Et garde toujours un silence indifférent comme d'habitude...

Avec moi ou sans moi, la vie est toujours la même.
Encore en activité, mouvoir en avant et sans jamais s'arrêter...
Je voudrais seulement en mes dernières minutes à respirer,
Avoir une tranquillité d'esprit et quitter ce monde sereinement...

Phước Tuyền /Ngô Quang Huynh (Nov. 26, 2013)

Ya he ido...

Un día, mi cuerpo no más existirá
Un pedazo de cuatro elementos reducirá a la nada..
Cumplirá exactamente con la ley de la impermanencia
Cualquiera forma en el universo será ciertamente destruida...

Ya he ido... pero la corriente del tiempo aún fluye,
Día y noche, luz y obscuridad todavía se persiguen juntos,
Sale el sol con rayos hermosos y coloridos,
Y llega la tarde, el crepúsculo y la caída de la noche...

En abundancia, la Luna de plata todavía brilla todos los caminos,
Miles de las estrellas están titilando en el espacio,
Aún vuelan nubes, llegan las brisas y los tornados mortales,
Frecuentan tragedias humanas o catástrofes naturales ...

Ya he ido... Probablemente recibo un poco de cariño,
O tengo unas quejas o criticas en silencio,
Junto con el tiempo, esas se desvanecen poco a poco,
Y se mueren por completo y serán olvidadas para siempre...

Cada generación hace la fila para entrar dentro del pasado..
Otra generación nacerá, crecerá y envejecerá..
Y girará en la raza de la competencia,
Llena de turbulencias en la vida de caos..

Ya he ido...todavía hay una cantidad de duelos,
En los cementerios solitarios, el número de tumbas crece lentamente,
Coronas de flores frescas y hermosas se secan tristemente,
Con dolor seguimiento los pies de los difuntos.

En la prensa, muchos obituarios se publican,
Con el duelo por la pérdida de los parientes queridos.
Pésames de los familiares y los amigos,
Y orar por el alma que puede volver a reino eterno...

Todavía bailando sobre las ramas en la sazón de granada,
Los pájaros cantan desde la mañana hasta la tarde,
Durante la noche, circula el eco del sonido de las grúas,
Insectos todavía gimen ruidosamente cuando llueve...

Ya he ido... Pero Primavera aún vuelve con vitalidad floral,
En el Verano, ruidosamente lamentan los cigarras,
Y Otoño sucede, hay un cambio de color de las hojas,
Nieve cae como un sudario blanco en el invierno...

Aún amores amargos pasan sobre este planeta,
No todavía tienen nombre pero ya separan lejos,
Unas familias dichosas de repente se dividen en dos,
Frecuentemente ocurren bajo cielos soleados y lluviosos...

Sobre las carretas con las rutas de larga duración,
Todavía vehículos ruidosos corriendo constantemente,
Cada noche, la ciudad se illumina quietemente,
Siempre parece indiferente como de costumbre.

Conmigo o sin mí, la vida es siempre la misma,
Aún en actividad, seguir adelante y nunca parar.
Deseo sólo en mi momento final de respirar,
Para tener una paz de la mente y dejar con serenidad este mundo...

(Dec. 4. 2013)

Phước Tuyền /Ngô Quang Huynh

-------oo0oo-------

lacomau
Việt Cộng đối ngoại thì nhu nhược, bán nước,
đối nội thì tàn ác và hà khắc với nhân dân.


Những hình ảnh đẹp của Cộng Đồng Việt Nam

ucchau
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

Covang

CoVang

ucchau
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

congdong

congdong

congdong

congdong

congdong

covang
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

covang
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

 

Home Page Vietlist.us