Search Vietlist.us
Search the Web

Quảng Cáo
Khắp Nơi

 

-------o0o-------

Quảng Cáo Thương Mại San Jose

  1. An Ninh
  2. Bác Sĩ
  3. BS Nha Khoa
  4. BS Nhãn Khoa
  5. Bail Bond
  6. Ban Nhạc
  7. Bàn Ghế Giường
  8. Bán Xe Hơi
  9. Bảo Hiểm
  10. Bói Toán_Phong Thủy
  11. Cây Cá Cảnh
  12. Cần Người_Việc
  13. Cellular Phone
  14. Cà Phê
  15. Chợ, Siêu Thị
  16. Chùa_Nhà Thờ
  17. CơmTháng_Thức Ăn
  18. Computer_Electronics
  19. Chôn Cất, Bia Mộ
  20. Cổ Phiếu-Stock
  21. Dạy Kèm_Giữ Trẻ
  22. Dạy Lái Xe
  23. Dạy Nhạc: Piano...
  24. Dụng cụ Nhà Hàng
  25. Điện_Heat_Air
  26. Đưa Rước
  27. ĐịaỐc_TàiChánh_Tax
  28. Giặt Thảm
  29. Gạch, Thảm, Màn
  30. Giải Trí_Party_TV
  31. Giặt Ủi_Thợ May
  32. Giúp Dọn Nhà
  33. Hoa_Áo Cưới
  34. Khiêu vũ
  35. Làm Vườn_Cắt cỏ
  36. Linh Tinh
  37. Luật Sư_Di Trú
  38. Massage_Relax
  39. Nhà Hàng_Food
  40. Nhập cảng_Xuất cảng
  41. Nhiếp Ảnh_Video
  42. Quà Lưu Niệm_Gift
  43. Sách Báo_In Ấn
  44. Sign_Banner
  45. Sửa Xe_MuaXe
  46. Thẻ Tín Dụng
  47. Thợ Khéo_Ổ Khóa
  48. Thợ Sơn
  49. Tiệm Vàng
  50. Tiệm Bánh
  51. Tìm Thợ_Việc
  52. Tow Xe
  53. Thợ Ống Nước
  54. Thợ May_DryClean
  55. Tiệm Quần Áo
  56. Thuốc Tây
  57. Thuốc Bắc_D.Thảo
  58. Thẩm Mỹ_Tóc_Tay
  59. Võ Thuật
  60. Xây Dựng_Sửa Nhà

Đừng nghe những gì Cộng sản nói. Hãy nhìn những gì Cộng sản làm !
Đừng sợ những gì Cộng sản làm. Hãy làm những gì Cộng sản sợ !

-------------oo0oo--------------

Trang Thơ Văn Bạn Đọc - Vietlist.us

HoChiMinh

--------o0o--------

Đường vào Võ Ðắt.  

(Bản mới ,có bổ xung)     

Tháng 04 năm 1974

                                                                                                                      Nguyễn Hữu Nhân

                                                                                    Pháo đội A Tiểu đoàn 181 Pháo binh/SÐ18.

 

Cũng trong bài viết nầy chúng tôi xin nhớ đến anh Huỳnh văn Tỏ, người đàn anh của chúng tôi, anh đã hy sinh rất nhiều cho hội, các anh đã vĩnh viễn xa thầy xa bạn, xa gia đình để đến một thế giới mà nơi đó không còn tranh chấp, không còn hận thù, không còn phe nhóm, bè phái

 

Nằm ở Căn cứ 4 Rừng lá hoài cũng chán, binh sĩ mỗi ngày chỉ có việc thông nòng súng, chùi súng, tháo đạn sau một đêm bắn vài quả quấy rối. Lâu lâu huấn luyện để cho binh sĩ  khi thi hành tác xạ được thuần thục  và bất cứ nhân viên nào trong khẩu đội cũng có thể thay nhiệm vụ cho nhau.

j

 

Chúng tôi đóng chung với Tiểu đoàn 85 Biệt Động Quân thuộc Liên đoàn 7, vị tiểu đoàn Trưởng là Thiếu Tá Nguyễn văn Măng khóa 20 võ bị quốc gia việt Nam, Ông là một trong những vị Tiểu đoàn Trưởng trẻ và   rất được các sĩ quan trong đơn vị thương mến, có lần Ông gọi tôi Pháo Binh chiều nay đi nhậu ở Quán Nhung Căn cứ 4, chúng tôi nhậu mãi đến hơn 12 giờ vẫn chưa về, đường từ Căn cứ 4 chỗ chúng tôi đóng quân đến quán Nhung cũng hơi xa khoảng trên 10 cây số, Cộng Sản thường phục kích ban đêm, trên đường về chỉ có 2 chiếc xe Jeep một của Pháo Binh và một của Tiểu đoàn Trưởng Tiểu đoàn 85 Biệt động quân, khi bắt đầu về tôi đã gọi ở nhà (Đài tác xạ) chấm tọa độ trên lộ trình về để khi cần thì bắn theo yêu cầu của tôi, ngay khi chúng tôi chuẩn bị lên xe ra về thì có 2 quân nhân Biệt Dộng Quân chạy đến quán. Hai quân nhân nầy mang theo M16, M79 và khi chúng tôi bắt đầu nổ  máy thì 2 quân nhân nầy chạy trước, hỏi ra mới biết 2 quân nhân nầy đi xuống đây để bảo vệ ông Thầy tức Tiểu đoàn Trưởng  Nguyễn văn Măng  trên đường về vị trí,  tôi ngẩm nghĩ có lẽ ông đã sống như thế nào mới được các sĩ quan và binh sĩ mến và bảo vệ cho ông như vậy. Đại Tá Nguyễn Kim Tây Liên đoàn Trưởng Liên đoàn 7 biệt Động quân, viết bài nầy tôi cũng còn nợ ông, ngày nay ông không còn nữa, tôi cũng phải cảm ơn ông, nhờ ông đã di chuyển pháo đội của tôi ra khỏi vị trí cũ chỉ trong vòng vài giờ đồng hồ, sau khi chúng tôi chuyển đến vị trí mới chỉ không đầy 1 giờ sau, vị trí cũ của tôi đã bị pháo nát bởi những quả đạn 130 ly, vị trí đài tác xạ của tôi đã  lãnh đủ những trái 130 ly, nếu còn ở đó không thể nào chúng tôi tránh được sự tổn thất về nhân mạng thật to lớn.

 

Thế rồi buổi sáng hôm đó chúng tôi nhận được lệnh di chuyển hành quân cùng với Liên đoàn 7 biệt động quân, tiểu đoàn 181 Pháo Binh sẽ xử dụng Pháo đội A tham dự Hành quân trong trận nầy, mục đích chưa được thông báo, chỉ biết Pháo đội di chuyển theo lệnh của Liên đoàn 7 biệt động Quân mà thôi. Tình hình khẩn cấp vì vậy nhận lệnh lúc 08:00 giờ sáng, chúng tôi sẽ phải di chuyển lúc 12:00 giờ trưa cùng ngày.

 

Pháo binh đóng một chỗ khá lâu nên  đồ đạc lĩnh kĩnh, tôi ra lệnh cho các binh sĩ bỏ lại những thứ không cần thiết, kồng kềnh, mà chỉ đem theo những vật dụng nhẹ, gọn gàng, các thùng gỗ tháo ra làm giường đều phải bỏ lại vị trí, chỉ mang theo những miếng ván để binh sĩ kê làm giường mà thôi. Đồ đạc bỏ lại thật nhiều, tôi ra lệnh cho các binh sĩ phải dọn sạch sẽ để cho đơn vị bạn tới thay thế.

 

Được tăng cường một số xe GMC của quân Vận để chở đạn, rồi mọi chuyện đến cũng phải đến, pháo đội A Tiểu đoàn 181 Pháo Binh gồm 3 trung đội đóng riêng ở mỗi vị trí khác nhau, giờ đây là lần đầu tiên pháo đội được tập trung để đi hành quân chung với nhau. Trung Úy Trung Khóa 6/68 Trung đội Trưởng Trung Đội 1A, đóng tại Núi Thị, Trung Úy Cao Ngọc Tú Trung đội Trưởng Trung đội 3A đóng tại vị trí Tiểu đoàn, còn Trung đội 2A đóng tại căn cứ 4. tôi làm luôn một lúc 3 nhiệm vụ vừa là trung đội trưởng, vừa là Pháo đội phó và vừa là XLTV Pháo đội trưởng khi đi hành quân như hôm nay. Đại Úy Đặng Hồng Tâm  là Pháo đội trưởng của Pháo đội tôi, nhưng đại úy Tâm đã được điều về làm ban 3 của Tiểu đoàn.

 

Trung đội của Trung Uý Trung đã đi trước với Tiểu đoàn 3/43 của Thiếu Tá Dư, Trung úy Tú và tôi gặp nhau ở ngả 3 Ông Đồn và cùng di chuyển chung với bộ Chỉ Huy Liên đoàn 7 biệt động Quân. Đến Ngả 3 Ông Đồn tôi đã thấy Trung Úy Trung có mặt ở đó rồi, chúng tôi được biết sẽ đi vào Võ Đắt mà trong cả tuần qua, Cộng quân đã vây chi khu nầy và tiểu đoàn 344 Địa Phương Quân  mà em rể tôi Lê Phi Ô đang là Tiểu đoàn Trưởng của Tiểu đoàn nầy đang bị cộng sản bao vây mà chưa có đơn vị nào đến tiếp cứu.

j

Tham dự cuộc hành quân mà trách nhiệm là để giải cứu người em của mình càng làm cho tôi thêm tinh thần, , trong quân đội tình huynh đệ chi binh thật là quan trọng, họ có thể hy sinh mạng sống của mình để cứu người đồng đô trong những lúc cấp bách. Bởi vậy khi nói đến quân đội thì chúng ta không thể quên tình Huynh đệ chi binh được. Khi đoàn xe tiếp tục chạy trên tỉnh lộ để vào Võ Đắt, tôi được lệnh sẽ vào Căn Cứ Gia Ray và sẽ đóng ở đây trong đêm nay. Căn cứ Gia Ray là bộ chỉ Huy của Trung đoàn 52 Bộ binh thuộc sư đoàn 18, Ðại Tá Ngô Kỳ Dũng  khóa 14 Võ Bị quốc Gia Việt Nam đang giữ chức vụ Trung đoàn Trưởng, vào đến Căn cứ Gia Ray chúng tôi cho chiếm đóng vị trí vào các vị trí Pháo binh của căn cứ nầy, canh gác thật cẩn thận vì có tin đêm nay cộng quân sẽ đột nhập vào căn cứ nầy, chúng tôi đã phải dùng dây kẽm gai để  rào từng vị trí khẩu đội một, việc mở những cuồn kẽm gai rồi ngày mai lại phải cuộn lại làm chúng tôi thấy rất lười, tuy nhiên lệnh là phải thi hành. từ sáng đến giờ chưa có gì ăn uống, tôi cho binh sĩ tạm ăn uống qua loa rồi trở lại làm việc mục đích là phân phối để bảo vệ vị trí trong đêm nay, đài tác xạ thiết lập xạ bảng, gióng hướng súng, các khẩu đội phải xuống các xe đạn và ngày mai lại phải bốc đạn lên, đây là việc làm mà chúng tôi rất ghét, vì bốc đạn lên và xuống rất là mệt, nhưng phải bốc xuống cho hết để các xe vào bải đậu không còn đạn dược trên xe.

 

Vào đến đây thì chúng tôi được biết, Trung đội Pháo binh của Trung Uý Trung đi với tiểu đoàn 3/43 của Thiếu Tá Dư đã bị cộng quân chận dọc đường và hiện giờ cộng quân đang dùng xe bò kéo khẩu đại bác 105 ly của chúng tôi vào rừng. Tiểu đoàn 3/43 và Trung đội Pháo binh đang đung độ chưa nhận được tin tức, vì vậy chúng tôi không thể tiếp tục di chuyển mà phải ở lại căn cứ nầy trong đêm nay.

Chiếm đóng vị trí xong, chúng tôi được lệnh tác xạ để bắn vào chiếc xe bò đang kéo khẩu đại bác của chúng tôi, theo tin của Quan sát viên phi cơ cho biết, sau những loạt đạn đầu tiên, công quân quá bất ngờ nên đã bỏ chạy, chúng đã bỏ cả xe bò và khẩu súng đại bác ở lại, chúng tôi tiếp tục tác xạ theo lệnh của quan sát viên phi cơ để tiêu huỷ khẩu đại bác. Trời bắt đầu tối dần, chúng tôi phải lo bảo vệ vị trí của mình vì như trên đã nói, cộng quân muốn dứt điểm chúng tôi đêm nay vì vậy chúng tôi phải canh gát thật cẩn thận, trời tối dần và quan sát viên phi cơ cũng đã phải rời vùng hành quân nên chúng tôi cũng không rõ các loạt đạn pháo của chúng tôi đã tiêu huỷ được  khẩu pháo 105 ly của chúng tôi mà cộng quân đã dùng xe bò kéo đi đã bị phá huỷ hay hay không?

 

Đốc thúc binh sĩ suốt đêm lo canh gác, các sĩ quan chúng tôi cũng phai đi tuần tra cả đêm, một ngày di chuyển vất vả và một đêm canh gác thật chặt chẻ để bảo vệ vị trí thật quá mệt, may mắn thay một đêm rồi cũng qua đi, chúng tôi dậy thật sớm nhận lệnh chuẩn bị di chuyển nữa. Trực chỉ Võ Ðắt, trong lòng tôi cũng thấy vui vui, vì tôi đang có người em rễ đang làm Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 344 Ðịa phương quân và có lẽ tôi vào đây thì sẽ gặp được người em rễ của tôi, nghĩ như vậy trong lòng tôi cảm thấy vui và những mệt nhọc hầu như đã tan biến. Tôi cũng không biết tần số của Lê Phi Ô để hai anh em liên lạc với nhau nữa.

 

Đưòng rất xấu, tòan là ổ gà loan lỗ và đường rất hẹp, tôi cũng mong làm sao đến Võ Ðắt cho kịp trong chiều hôm nay , đoàn xe vẫn tiếp tục di chuyển thình lình tôi nhận được lệnh từ 72 Liên đoàn trưởng Liên đoàn 7 Biệt động quân, Pháo đội tôi sẽ phải dừng lại và sẽ chiếm đóng vị trí bên phía trái con đường gần Chính Tâm 2, đây là địa danh mà tôi lần đầu tiên được nghe, chúng tôi nhận được lệnh dừng lại và sau đó được lệnh tối nay sẽ đóng tại vị trí nầy, tôi cũng suy nghĩ có lẽ sẽ đóng tạm qua đêm rồi ngày mai lại sẽ tiếp tục lên đường như tối hôm qua chúng tôi đã phải ở lại đêm tại Gia Ray vậy thôi. Chúng tôi có ngờ đâu vị trí nầy chúng tôi đã phải ở lại cả tháng trời và cuối cùng lại phải rút ra vì không thể vào được võ Đắt như chương trình hành quân đã dự định.

 

Dây là một vùng đất trồng nằm bên trái con lộ từ hướng Gia Ray đi vào Võ Ðắt, bên phải cách chúng tôi chừng 200 thước là một rừng mía bạt ngàn, sau nầy có dịp tôi vào vườn mía và không ngờ Mía thật lớn và mía thật mềm và ngọt. Những lóng mía dài, to bằng cườm tay, có lẽ vì đất quá tốt nên giống mía nầy phát triển đến như vậy.

 

4 khẩu đại bác nằm bên trái con lộ, ủi vị trí súng, thiết lập xạ bảng, các vị trí đài tác xạ, ụ đại liên, nhà bếp v.v...chúng tôi đã hoàn tất ngay trong buổi chiếu hôm đó để sẵn sàng tác xạ. Xuống xong mấy xe đạn, binh sĩ mệt nhừ, và tôi cũng vậy, định cho anh em ăn uống rồi thường vụ cắt gác đêm nay, tự nhiên trên hệ thống vô tuyến tôi nghe có đơn vị xin tác xạ, đài tác xạ gọi tôi có thẩm quyền nào đó muốn gặp tôi, tôi vào đài tác xạ và bên đầu giây bên kia không ai khác hơn là Lê Phi Ô tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 344 Địa Phương quân đang cần gặp tôi, hai anh em gặp nhau mừng quá, tôi cũng không biết sao Ô lại biết tần số của tôi mà liên lạc được với tôi. chuyện anh em đành gác lại một bên, Phi Ô cho tôi biết tình hình rất nguy ngập, cộng quân đang bao vây dod7n vị của Lê Phi Ô và Phi Ô xin tác xạ ngay trên đồi Bảo Đại. Tình hình quá cấp bách tôi liên lạc với Bộ chỉ Huy Liên đoàn và xin gặp Đại Tá Nguyễn Kim Tây để trình bày tình hình và xin tác xạ. Liên đoàn cho biết chúng ta không thể yểm trợ được phải lo phòng thủ và giữ lại đạn dược để tự bảo vệ cho đơn vị mà thôi, tôi trình với Liên đoàn trưởng và cho ông biết tình hình như vậy không thể không yểm trợ được, và người đang xin tác xạ lại là em tôi, ông thấy động lòng và cho tôi chỉ được bắn 10 quả mà thôi, tôi mừng quá báo cho Phi Ô biết và ra lệnh cho Pháo đội sẵng sàng tác xạ, chạy vào xem xạ bảng, xong đâu đó tôi ra lệnh các khẩu bắn theo lệnh tôi, khi tôi phát tay thì các khẩu phải giựt cò một lượt. Cũng nhở thời gian đóng ở Căn cứ 4 rảnh rổi, nên tôi có thì giờ để huấn luyện nên khấu đội nhân viên nào cũng có thể thay thế nhiệm vụ cho nhau, vì vậy tôi đã bắn được 40 quả mà chỉ báo là 10 quả, khi bắn xong Phi Ô còn xin bắn tiếp tục nhưng chúng tôi phải đành chấm dứt tác xạ và tôi được Phi Ô cho biết địch quá bất ngờ nên  chúng đã bỏ chạy toán loạn, đơn vị của Phi Ô đã làm chủ được tình hình, người em của tôi quá mừng rở và nói với tôi rằng: "Anh đã cứu tôi, nếu không có anh thì tối nay chúng tôi không biết sống chết như thế nào rồi". Tôi cảm thấy thật vui vì mình vừa làm được một việc thật hết sức có ý nghĩa là vừa tiêu diệt được cộng quân và vừa cứu được người em của mình trong lúc "thập tử nhất sinh".

 

Vừa tác xạ cho Phi Ô xong, chúng tôi lại nhận được lệnh chuẩn bị cho một trung đội di chuyển lên hướng về chi khu Võ Đắt để yểm trợ cho một đơn vị Địa phương Quân,tôi gọi trung đội 3A để chuẩn bị lên đường, vì trung đội nầy tôi đã sống chung với anh em rất lâu, tất cả phải chuẩn bị sẵn sàng và di chuyển khi có lệnh. Chuẩn bị bốc đạn dược, xe kéo súng, và nhiên liệu sẵn sàng để di chuyển. Còn đang chần chờ, các binh sĩ của trung đội có phần lo sợ vì phải di chuyển ban đêm, tuy nhiên trung đội nầy đã đi hành quân với tôi rất nhiều lần mà lần nào thì chúng tôi cũng vẫn được bình yên như trận suối Tàu Ô, Bình Cơ, Rạch Bắp An Điền, Tân Uyên v.v... trong những trận hành quân nầy, cũng có nhiều anh em bên Lao công đào binh là những người lính đào ngủ được bộ chỉ huy Trung Đoàn điều động và khi cần những công việc của Pháo đội chúng tôi yêu cầu thì được Trung đoàn  gởi qua để phụ giúp chúng tôi xuống đạn v.v...Anh em trong trung dội tôi họ cũng rất an têm vì số tôi không sát quân, nên anh em cũng rất vui yên tâm, có những vị trí khi chúng tôi vừa rút khỏi thì căn cứ bị pháo kích dữ dội, và những lần đó tôi đều được may mắn thoát nạn.Tôi rất lấy làm lo lắng vì di chuyển ban đêm, nhất là di chuyển trong khu vực rất nguy hiểm nầy, vì vậy tôi còn đang do dự để suy nghĩ mình sẽ phải đối phó như thế nào nếu trên đường đi bị phục kích, tấn công bất ngờ v.v...từ sáng giờ mới ăn qua loa vài ngụm cơm gạo xấy, anh em đều đói, bây giờ thì lại phải di chuyển nữa, thật là vất vả cho chúng tôi, nhưng nhà binh lệnh là phải thi hành, còn chuyện gì thì tính sau...còn đang suy nghĩ lung tung thì tôi nhận được lệnh huỷ bỏ di chuyển, tôi thông báo đến các anh em mọi người đề thở phào nhẹ nhỏm. mừng rở vô cùng. Sau đó chúng tôi được biết một đơn vị Địa phương Quân đi mở đường đã bị bọn Việt Cộng phục kích, đơn vị nầy đang quần thảo với bọn Việt Cộng nên tình hình quá nguy hiểm và vì thế chuyển di chuyển của chúng tôi tạm gát lại.

 

Hú hồn, nếu không thì không biết chuyện gì sẽ xẩy ra cho chúng tôi khi di chuyển trong đêm tối như đêm nay, và nếu thật sự đêm hôm đó chúng tôi phải di chuyển thì có lẽ không có bài viết nầy. Bây giờ không di chuyển nữa, tôi gọi Thượng Sĩ Hạo thường vụ Pháo đội cắt gát cho anh em, các sĩ quan và ngay cả tôi cũng phải làm đốc canh để kiểm soát các phiên gát..Trong khi đó tôi nghe nhiều tiếng súng lơn nhỏ nổ rang ở hướng Gia Ray, chúng tôi không biết chuyện gì đang xẩy ra, tôi bước ra ngoài thấy đạn soi sáng khắp cả bầu trời, lúc đầu tôi ngở là một đơn vị nào đó đang chạm địch, nhưng sau đó tôi được biết bọn đặc công cộng sản đang trà trộn vào căn cứ Gia Ray, nơi mà hôm qua tôi đóng quân, được cấp báo có 2 sĩ quan Cấp Tá đã đi phép dài hạn, hỏi ra tôi được biết hai ông Thiếu tá nầy  thuộc Thiết đòan 5 Kỵ binh đó là Thiếu Tá Mai văn Thân và Thiếu Tá Nguyễn văn Sum. Thiếu Tá Mai văn Thân thiết đoàn phó, ông là người bạn học cùng trường Châu Văn Tiếp với tôi, tháng rồi về phép tôi ra Long Hải và đã gặp ông cùng đi ta71m biển mà giờ nầy đã ra người thiên cổ. Tim tôi nhói đau, lại thêm một người bạn vừa ra đi.

 

Những buồn phiền thương cho số phận người bạn vắn số rồi cũng qua đi, tôi trở về với trách nhiệm và bổ phận của một đơn vị Pháo binh đang yểm trợ trực tiếp cho một đơn vị bộ binh, và ngay như chúng tôi cũng  đang trong tình trạng hết sức nguy hiểm, bọn Việt Cộng có thể tấn công chúng tôi bất cứ lúc nào, và cũng có thể ngay trong đêm nay .... Ý nghĩ đó đã kéo tôi trở về thực tại, chuyện buồn đành gát lại một bên và bây giờ phải lo cho đơn vị trước nhất, dù là cấp chỉ huy lớn hay nhỏ, chúng tôi vẫn biết đó là trách nhiệm phải baỏ vệ đơn vị, biết bao nhiêu sinh mạng đang nằm trong tay của chúng toi "Huynh đệ chi binh" là vậy. Ở những nơi nầy, cha mẹ, vợ con, người thân  đều không ai có thể giúp mình ngoài tình đồng đội. Suốt đêm đó mãi mê với việc canh gác, và những công việc cho ngày hôm sau, vì vậy chuyện người bạn cùng trường vừa mới mất cũng vội quên đi, nhường chỗ cho những trách nhiệm trước mắt.

 

Sáng sớm hôm sau tôi lại được di chuyển một trung đội qua bên kia con đường, sáng hôm sau tôi lại tiêếp tục hướng dẫn công binh ủi vị trí mới. Công binh cho tôi biết họ không còn dầu để ủi vị trí cho tôi, tôi lại phải lấy dầu cơ hữu ứng cho công binh để họ có dầu mà ủi vị trí cho tôi. Vị trí của Trung đội nầy nằm ngay dưới cây cầy thật lớn, tôi linh tính thấy vị trí nầy rất nguy hiểm vì bọn cộng sản sẽ dùng cây cầy nầy làm điểm định hướng tác xạ. Tôi trình bày cho liên đoàn về những suy nghĩ của tôi về điểm nầy, nhưng Liên đoàn Trưởng cho tôi biết tôi cứ yên tâm, ông sẽ cho dánh sập hai cây cầy nầy. Sau khi ủi xong vị trí, tôi đã di chuyển trung đội pháo binh sang vị trí mới nầy, xung quanh tôi là một đại đội Biệt động quân trấn giữ để bảo vệ vị trí pháo binh của chúng tôi.

 

Hai chiến M48 lao vào 2 cây cầy, móc xích vào thân cây, chạy ra thật xa và kéo, chúng tôi chỉ thấy lá rụng đầy dưới hai gốc cây, hai cây vẫn đứng xừng xửng không hề lay chuyển, công việc dùng M48 để đánh xập 2 cây thất bại, ngay lúc đó Liên đoàn cho công binh ủi xâu xung quanh gốc cây và đặt trái phá để đánh xập. Lúc đó các đơn vị đang đóng xung quanh được thông báo để yên tâm, một tiếng nổ thật khủng khiếp, bui tung bay che kín cả hai cây cổ thụ nầy, một lúc sau bụi khói tan dần, chúng tôi lại thây hai cây vẫn đứng xừng xửng như không hề có chuyện gì xẩy  ra.

 

Việc phá huỷ hai cây cổ thụ hoàn toàn thất bại, chúng tôi tiếp tục bị pháo kích liên tục, ngày nào cũng như ngày nào, cộng quân cứ rót nhiều qủa 130 ly ào vị trí chúng tôi, lúc nó pháo sát vị trí thì chúng tôi nói trên máy là : Nó pháo xa lắc xa lơ không ăn nhằm gì cả, nói như vậy để chúng chuyển hướng không pháo nữa, còn khi nó pháo cách xa chúng tôi thì chúng tôi báo trên hệ thông vô tuyến là: Chúng nó đa pháo trúng chúng tôi rồi, đang lo cho binh sĩ. Ðó là cách nói để đánh lạc hướng chúng.

 

Ban ngày thì bị Pháo liên tục, có ngày pháo cả 7 , 8 lần, còn ban đêm thì chúng lại đột nhập vào vị trí chúng tôi, chúng bò vô vị trí gặp phải mìn claymore phát nổ, có lúc chúng chạm vào mìn soi sáng, chúng tôi thấy chúng chạy cách chúng tôi độ 500 thước, những lúc đó chúng tôi quay súng bắn trục xạ, chẳng biết kết quả như thế nào, nhưng đêm nào bọn chúng cũng tìm cách đột nhập vào vị trí của chúng tôi, nên đêm nào chúng cũng vướng mìn và  chúng tôi đã bắn trực xạ và soi sáng vị trí v.v...Tình hình cứ kéo dài như thế, cho nên đêm nào chúng tôi cũng phải tăng cường thêm những vọng gác phụ, nghĩa là giữa hai vọng gác chánh chúng tôi đặt thêm một vọng gác phụ gồm một khúc cây, khoác lên tấm phoncho và nón sát, một khúc cuí để sát giống như là cây súng.  Ðến 6 giờ sáng thì chúng tôi dẹp các vị trí gác phụ nầy, vì sợ chúng phát hiện được. Nằm ở vị trí nầy gần một tháng, binh sĩ hết sức mỏi mệt vì phải thức suốt đêm để canh gác, ban ngày phải tác xạ và bị pháo kích liên tục, tôi qua trình với Liên đoàn để xin thay đổi vị trí, sau đó liên đoàn cho tôi được di chuyển đến nơi nào mà tôi thấy an toàn nhất, tôi chọn vị trí ở phía trái con lộ cách Bộ chỉ huy Liên đoàn khoảng 500 thước. Liên đoàn cho Công binh ủi vị trí cho chúng tôi, nhưng công binh không còn dầu, tôi xử dụng dầu cơ hữu của Pháo đội để ủi vị trí, tôi di chuyển cả 4 khẩu tập trung tại một điạ điểm, việc ủi vị trí cho 4 Khẩu đôi, đài tác xạ, nhà bếp v.v... cũng mất hết một buổi chiều.

 

Chiều hôm đó tôi cho lệnh sáng sớm hôm sau, thức dậy thật sớm để di chuyển pháo đội đến vị trí  mới, duy nhất phải di chuyển các khẩu pháo, và đạn dược, sau đó sẽ trở lại để di chuyển dụng cụ cá nhân, di chuyển qua vị trí mới vừa gióng hướng súng, thiết lập xạ bảng xong chừng 15 phút sau, tôi nghe có nhiều tiếng nổ tại vị trí cũ của chúng tôi, cộng quân đã pháo kích thật dữ dội vào vị trí cũ, tôi đứng nhìn lại vị trí mà thầm cảm ơn trời đất đã che chở, sau đó 72 (Ðại Tá nguyễn Kim Tây) gọi cho tôi ông bảo: Cậu phải đãi con gà đi, may mắn cho cậu, vì vị trí của cậu chúng nó đã pháo  sập vị trí rồi. Tôi hú vía cũng may di chuyển sớm chứ nếu  còn chần chừ để chậm chừng nửa tiếng thì giờ nầy đơn vị thiệt hại không biết như thế nào.

 

Tôi cho binh sĩ trở về vị trí cũ để dọn dep đồ dùng cá nhân, thật là may mắn, vị trí đài tác xạ và phòng ngủ của tôi các trái pháo đã rớt trúng những vị trí nầy. Tôi đã thoát chết một lần nữa, tôi chấp tay vái lạy trời Phật đã che chở cho chúng tôi, từ đó cho đến lúc chúng tôi rời vị trí Chính Tâm 2 nầy tôi không hề trở lại nơi nầy lần nào nữa.

 

Về vị trí mới được 2 hay 3 đêm gì đó, tôi cũng không còn nhớ rõ nữa. Lâu lâu tôi yểm trợ cho Lê Phi Ô cầm chừng vì chúng tôi phải để dành đạn lo phòng thủ cho mình, mỗi ngày Lê Phi Ô vẫn liên lạc với tôi và hỏi thăm: đồng hồ chạy ngược hay chạy xuôi, ý nói là chúng tôi đi lên hay trở lại, tôi trả lời  đồng hồ hết pin( Nghĩa là đứng tại chỗ).

 

Vào một buổi chiều, tôi qua Liên đoàn nhận lệnh, ông cho chúng tôi biết tối nay chúng tôi sẽ di chuyển khi có lệnh, phải phá huỷ đại bác v.v....nhắm hướng núi Gia Ray mà chạy về đó, trời tối đen như mực, trang bị băng cá nhân, nón sắt, áo giáp, tay áo một tay săn lên, còn một tay bỏ xuống để nhân diện địch hay bạn khi bọn việt cộng trà trộn với chúng ta.

j

 

Tình hình đêm hôm đó thật yên tỉnh, yển tỉnh đến mức độ chúng tôi không thể ngờ được, không pháo kích, không có những trái mìn bị nổ ngoài hàng rào phòng thủ, càng yên tỉnh càng làm cho chúng tôi thêm lo sợ không biếtchúng có ý định gì khác đây? sự canh gác càng thêm cẩn  mật hơn, chúng tôi thay phiên nhau đi kiểm soát vọng gác thật liên tục, một đêm thật dài rồi trời lại bắt đầu sáng, những lo lắng rồi cũng qua đi. Sáng sớm hôm sau thì chúng tôi chạy thật, Thiếu Tá Nguyễn Tiến Hạnh tiểu đoàn trưởng của tôi gọi cho tôi biết, chúng tôi sẽ phải rời vị trí nầy trong sáng hôm đó, sẽ có Chinook bốc chúng tôi ra khỏi vị trí, tất cả bỏ lại hết, chỉ duy nhất phải bốc 4 khẩu đại bác mà thôi, đồ đạc cá nhân gần như bỏ lại toàn bộ. Sáu giờ sáng tôi nhận được lệnh sẵn sàng có  mặt tại điểm tập trung tại bãi đáp  để Chinook  đến bốc chúng tôi về Gia Ray.

 

Chúng tôi đã có mặt tại địa điểm, có lẽ địch quân đã biết được ý định nầy vì vậy trong thời gian chuẩn bị để Chinook đến bốc, chúng đã liên tiếp pháo chúng tôi dữ dội, pháo đến mức độ mỗi binh sĩ lúc ấy phải đào khẩn cấp cho mình một hố trú ẩn tạm thời trong thời gian chờ Phi cơ đến bốc. Cùng lúc ấy chúng tôi liên lạc được với vị Tiểu đoàn trưởng của chúng tôi, ông đang bay C&C và 3 chiếc Chinook  đang đáp xuống vị trí của chúng tôi, 4 khẩu súng mà cvhỉ có 3 chiếc Chinook vì vậy tôi phải ở lại để chờ chuyến sau, vì nếu tôi đi ngay chuyến nầy thì binh sĩ sẽ hoảng sợ và theo đi luôn , vì vậy tôi cho lệnh nhà bếp, quân xa ở lại sẽ đi với tôi trong chuyến kế tiếp. Trong thời gian chờ đợi để được bốc  ra, cộng quân tiếp tục pháo chúng tôi liên tục, nằm lại gần 3 giờ đồng hồ mà vẫn chưa thấy chinook trở lại bốc chúng tôi, tôi liên lạc với Nhất hổ(đây là ám danh đàm thoại của đơn vị chúng tôi khi liên lạc với vị Tiểu đoàn trưởng). Ông cho tôi biết sau khi ra được Gia Ray, các phi công của Chinook không chịu trở vào nữa, cuối cùng ông phải tặng cho mười ngàn đồng để nhờ trở vào bốc tôi ra vì ông nói: tôi còn thằng Nhân ở trong đó không thể bỏ nó được. Sau cùng các phi công bốc thăm và một chiếc trở vào bốc chúng tôi ra.

 

Khi chúng tôi lên hết và bốc súng cùng một lưới đạn để bay ra, bay ra khỏi vị trí độ 1000 thước, tôi nhìn lại phía sau thì thấy cây súng đã bị rớt lại trong rừng, ngay trên càng súng tôi có kèm theo thùng CVT trong đó có quân trang của tôi và tiền ăn của binh sĩ, tất cả đã rớt cùng với khẩu đại bác 105 ly.Hơn 30 năm qua tôi vẫn nghĩ vì gấp quá cho nên các anh không quân không kịp móc sung và lưới đạn kỷ, vì vậy khi bay lên một đọan thì bị sứt dây và rớt cây sung và lưới đạn trở lại. Sau nầy tôi gặp lại được một vài vị đơn vị trưởng của tôi quý vị nầy cho tôi biết vì nguy hiểm và phải câu cây sung và lưới đạn nên bay rất chậm, vì thế để tránh nguy hiểm các anh không quân đã bấm nút và thả cây sung và lưới đạn của tôi để bay ra cho lẹ. Bây giờ thì tôi mới hiểu. À thì ra thế !!! từng tuổi nầy mà tôi vẫn còn chậm hiểu thật tội nghiệp.

 

Qua đến Mỹ tôi được gặp lại Trung Tá Nguyễn văn Măng qua điện thoại, Ông hiện giờ ở Atlanta, một người đào hoa, hỏi thăm tôi được biết Đại Tá Nguyễn Kim Tây đã không còn nữa.  Viết những giòng nầy để nhớ lại những ngày tham dự hành quân với Liên đoàn 7 biệt động quân, những người lính Mũ Nâu đã một thời làm Cộng quân khiếp vía kinh hồn.

 

Nhân đại hội Châu Văn Tiếp 17, bài viết nầy cũng nhớ đến Cố Trung Tá Mai Văn Thân Thiết đoàn phó Thiết đoàn 5 Kỵ binh, anh là  lớp thứ nhất của Trường Châu Văn Tiếp mà tôi cũng đã có địp được hành quân chung với anh trong thời gian anh còn là Trung Uý Chi Đoàn trưởng của thiết đoàn 5 Kỵ Binh. Anh đã không còn nữa, anh đã chiến đấu thật anh dũng, anh đã được thăng cấp đặc cách tại mặt trận, chúng tôi những người đã chiến đấu với anh và những người bạn Châu Văn Tiếp luôn luôn nhớ về anh. Người bạn cùng lớp với anh là  anh Nguyễn hữu Khổ lớp thứ nhất với anh, anh Khổ  cũng đã viết về anh khi hay tin anh tử trận.

 

Cũng trong bài viết nầy chúng tôi xin nhớ đến anh Huỳnh văn Tỏ, người đàn anh của chúng tôi, anh đã hy sinh rất nhiều cho hội, các anh đã vĩnh viễn xa thầy xa bạn, xa gia đình để đến một thế giới mà nơi đó không còn tranh chấp, không còn hận thù, không còn phe nhóm, bè phái, mong sao anh em chúng ta những người còn ở lại sẽ thương yêu nhau, gắn bó nhau hơn vì thời gian dành cho chúng ta không còn bao lâu nữa. Mong lắm thay !!!!

j

 

Hôm nay San Jose tổ chức Đại Hội "CÁM ƠN ANH  Người Thương Binh VNCH Kỳ 7-Bắc Cali xin đốt nén nhang lòng để nhớ đến các anh Thương binh , người lính Việt Nam Cộng Hòa đã không được may mắn sau cuộc chiến mà giờ nầy các anh đang lê lết, phương tiện di chuyển chỉ là miếng mo cau, hay miếng giấy carton ngồi lên làm phương tiện để lê tấm thân tàn trên vỉa hè hay đang lê tấm thân tàn trên đôi nạng gổ  kiếm sống qua ngày, chúng tôi cảm thông được nổi bất hạnh  và mong được chia sẻ cùng các anh..

 

San Jose chủ Nhật 28 tháng 07 năm 2013

Nguyễn Hữu Nhân

Lớp Thứ 3 Châu Văn Tiếp.                                                       

 


Nguyễn Hữu Nhân

-------oo0oo-------

lacomau
Việt Cộng đối ngoại thì nhu nhược, bán nước,
đối nội thì tàn ác và hà khắc với nhân dân.


Những hình ảnh đẹp của Cộng Đồng Việt Nam

ucchau
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

Covang

CoVang

ucchau
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

congdong

congdong

congdong

congdong

congdong

covang
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

covang
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

 

Home Page Vietlist.us