tittle

bottom


Search Vietlist.us
Search the Web

Vietnam

covang

covang

covang

covang

covang

covang

covang

covang

covang

covang

covang

covang

covang

covang

Trang Tôn Giáo của Vietlist.us dùng đăng tải những bài nghiên cứu, thuyết giảng về tôn giáo. Chúng tôi chấp nhận cả những bài phê phán tôn giáo với điều kiện bài viết phải có ngôn từ đứng đắn và có lý luận rõ ràng. Xin lưu ý bài viết không nhất thiết phản ảnh lập trường của nhóm Vietlist. Xin gởi bài viết cho chúng tôi tại vietlist09@yahoo.com.

------------oo0oo-------------

 


Những tôn giáo có đáng kính trọng không?
Are Religions Respectable?

Nguyên tác : A.C. Grayling
Dịch giả : Lê Dọn Bàn

Thử nhìn những người quanh chúng ta – sẽ thấy một ai đó, hoặc đeo một thập giá trước ngực (hay gài một mảnh vải nhỏ phủ đỉnh đầu, hay mang tấm khăn bịt miệng, che nửa mặt) – hiện tượng khá thông thường này có ý nghĩa gì? Trước hết, đó là những người muốn xác định họ là những tín đồ của một tôn giáo nào đó – nhưng đó chỉ là ngoài mặt, xem chừng vô hại, thế nhưng nội dung có thể khai triển thành khá phức tạp.

Khi một người bước ra sinh hoạt nơi công cộng – chợ búa, trường học, xí nghiệp, …nghĩa là một cá nhân quay ra thế giới bên ngoài của nó – mang thái độ “bảo cho mọi người khác xung quanh biết” rằng mình khác biệt (vì có tôn giáo khác biệt) như thế ít nhất là phân rẽ (ta khác người); và thường khi không phải là không ngầm mang ít nhiều ý hướng như muốn tỏ ra mình là cao thượng, hay đạo đức – và như thế là khiêu khích, thách thức (ta hơn người). Họ còn mặc nhiên đòi công chúng – những đồng loại, những con người khác nhưng sống trong cùng cộng đồng xã hội, phải – hoặc ít là tôn trọng, hoặc nhiều là kính trọng họ. Phải đối xử hết sức tế nhị với họ, họ phải được pháp luật, tập quán bảo vệ, đòi hỏi không được phê bình hay nhạo báng diễu cợt họ.

Triết gia A.C. Grayling gạt bỏ những đòi hỏi này, theo ông, xã hội không tôn trọng một ai, không chừa một ai khỏi sự phê bình hay diễu cợt, chứ đừng nói đòi phải tôn trọng hơn người, nếu chỉ trên cơ sở là kẻ ấy có một tôn giáo, nghĩa là thuộc về một đoàn thể nào đó, dù đặc biệt đến đâu. Chúng ta có phải tôn trọng một ai vì người ấy thuộc về một tổ chức nào đó – như đảng phái chính trị, công đoàn, tổ chức tình nguyện nào đó hay không? Đương nhiên là không! Chúng ta có phải làm ngơ trước những sai trái của một đảng phái, tổ chức nào đó hay không? Đương nhiên là không! Chúng ta có phải bịt miệng cấm cười trước những lố bịch của một ai, chỉ vì kẻ đó thuộc về một tổ chức, đảng phái, đoàn thể nào đó hay không? Đương nhiên là không! - Nói thư thế không phải là chúng ta gạt bỏ sự kính trọng trong xã hội con người – nhưng chỉ có nghĩa là – để cho sự kính trọng có ý nghĩa - chúng ta nếu có kính trọng một ai, một tổ chức, đoàn thể nào – vì những gì cá nhân, tổ chức, đoàn thể đó “làm” được những gì nào đó cho đồng loại, cộng đồng con người – chứ không chỉ đơn thuần vì những cá nhân, đoàn thể, tổ chức đó “là” một gì đó, hoặc có mang nhãn hiệu đặc biệt, hoặc vác lá cờ lạ, hoặc đeo trên cổ một lôgô khác thường.

Tôn giáo – như những tôn giáo nhận Abraham làm thủy tổ – chỉ đơn thuần là “những nhóm người có chủ đích đặc biệt”, những người này tự làm mình khác biệt với đồng loại, bằng cách “chọn lựa để tin tưởng vào một tập hợp những mệnh đề” nào đó; thế nhưng nội dung những mệnh đề đó, chúng “khinh miệt bằng chứng và phản lại lý trí”; người ta tin vào chúng bằng một lòng tin mù quáng, được đề cao nên gọi là “đức tin” – theo giáo sư Grayling – đức tin là “đê tiện, vô trách nhiệm, và dốt nát”, và nếu có xứng đáng hưởng một đối xử đặc biệt của xã hội – phải là những gì “đối nghịch của sự kính trọng”.

Tại sao lại không? Trong thời đại ngày nay – dưới ánh sáng của lịch sử cho thấy các tổ chức tôn giáo đó – gọi là nhà thờ, là “giáo hội”, và những tín đồ của các tôn giáo đó, đã tuân hành những mệnh đề lấy từ tập sách tự gán cho là linh thiêng đó – đã gây bao nhiêu tội ác với nhân loại, phản tiến bộ, phản đạo đức, đã từng kéo con người xuống hàng động vật mê tín, tàn ác, cuồng bạo, đã vẫn chia rẽ với đồng loại, đã đàn áp, triệt hạ, giết hại và ngay cả đốt sống đồng loại. Những kẻ đó, khi có quyền lực chính trị, đã bao lần áp bức tư tưởng, hủy diệt tự do con người, tổ chức đó trước sau vẫn mang nội dung hoàn toàn phủ nhận thế giới con người này, bỏ qua đời sống này – đặt cứu cánh của nhân sinh ở những điểm nào đó không bao giờ chứng minh là hiên hữu được – gọi là thế giới bên kia, là đời sống về sau – mơ hồ bên kia và mập mờ đằng sau cánh cửa mịt mù của cái chết vốn chỉ nó là tất yếu, cụ thể, là cuối cùng của đời sống hữu hạn; và chính sự hữu hạn của đời người, sự tất yếu của cái chết – đã khiến những tôn giáo đó xử dụng chúng như vũ khí hiệu nghiệm nhất để khủng bố con người đáng thương vì yếu đuối – thế nên không làm lạ là tôn giáo đó không ngừng kêu gọi đạp đổ lý trí, ca ngợi mù quáng - qua sự đề cao “đức tin” mà một tín đồ lỗi lạc của tôn giáo đó – Kierkegaard – đã phải tự nhận “đức tin” chính là “phi lý trí”.

Dĩ nhiên, con người có tự do, và một trong những tự do đó là quyền tin những gì mình cho là đúng, hợp với mình – nhưng thường họ đi xa hơn, quên mất hay cố tình làm ngơ - điều kiện “với mình, cho mình” – nghĩa là những gì mình tin, mình thích, mình ứng dụng, … chỉ hoàn toàn có tính cách cá nhân, tuyệt đối riêng tư, chỉ là “cho mình”. Thế nên, nơi công cộng họ vẫn trâng tráo phô trương “tôn giáo” hay đúng hơn chưng bày một số mệnh đề nào đó đáng lẽ là phải nên giữ trong góc nhà của riêng mình – và đòi hỏi sự tôn trọng – lớn lối hay kêu gào rằng không ai được phê bình, chỉ trích, diễu cợt. Đi xa hơn, họ còn áp đặt, gò ép những người khác phải chấp nhận, tin theo, tôn kính những mệnh đề này, những lôgô này qua hình thức – tượng “Trinh vương” dựng trên đồi, tượng “Cứu thế” trên mỏm núi – toàn những chốn công cộng, toàn những không gian không phải chỉ có riêng họ – hay mạnh bạo chủ quan hơn, vẫn xông xáo, len lỏi đi “truyền đạo”, hay ngấm ngầm dụ dỗ “cải đạo”, hay mánh khóe giảo quyệt lôi kéo thêm hội viên nhưng trâng tráo dùng từ hoa mỹ loại như “trở lại đạo” từ những người xung quanh khác. Đối với hiện tượng này, Greyling nhận xét “những chọn lựa và ưa thích cá nhân của họ trong những nội dung phi-lý trí và thường là quá nguy hiểm”, ông kêu gọi những tín đồ cuồng tín này nên “lui về trong lĩnh vực riêng tư, cũng giống như với những khuynh hướng tình dục của họ vậy”. Nói khác đi, họ nên giữ cho họ - mớ tin tưởng đó, tha hồ thực hành cho riêng mình, trong những nơi chốn kín đáo cá nhân; nhưng đừng và không nên được phép đem đi reo rắc, lan truyền, gây tai hại cho đồng bào, đất nước và nhân loại.

Họ là những người đã mắc bệnh nan y, phải ngăn họ lại, đừng để họ reo rắc bệnh nan y này cho đám đông lành mạnh còn lại của nhân loại. Đừng nghe họ đòi hỏi phải được kính trọng, chỉ vì họ thuộc vào một đoàn thể - vốn tự họ làm thành khác biệt, vốn yếu tính của đoàn thể đó là tính chất phủ nhận lý trí. Những hội viên của đoàn thể đó – hay thường gọi là tín đồ, đều là những bệnh nhân thuộc một loại bệnh tâm thần, và những người đã mắc bệnh loại này, dĩ nhiên không bao giờ biết là mình mắc bệnh – vì trong người đã mang thứ vi trùng đức tin, vốn A. C. Greyling lên án – lập lại ở đây - “đê tiện, vô trách nhiệm, và dốt nát”. Hãy nhìn quanh, họ vẫn ngấm ngầm tự kiêu hãnh – đeo trên cổ cái lôgô khác thường, dù đã khéo chùi để không còn dính máu con người nữa.

Người dịch:
Lê Dọn Bàn

Ghi chú: Vietlist không hoàn toàn đồng ý với tinh thần của bài viết nầy, nhưng xin đăng tải như một tiếng nói phê phán các hành động thái quá của các tôn giáo cho rộng đường dư luận.

----------o0o----------

Phần Ý Kiến của Đọc Giả

Vietlist - July 14, 2011, 5:58 pm
This is a test

DMC - September 25, 2011, 7:00 pm
Hoan ho nguoi dich Le Don Ban! Bai dich that cong phu? Toi mong duoc dong gop mot vai nhan dinh ve noi dung cua bai nay. De cho trung thuc hon, neu nguoi dich co the cho dang nguyen ban bang tieng Anh hay tieng Phap kem theo thi hay qua? Chinh toi se co tim doc nguyen ban do truoc.

Ý kiến của đọc giả. Xin góp ý việc, không đả kích người. Xin vui lòng dùng lời lẽ nhã nhặn, lịch sự. Chúng tôi sẽ xóa những góp ý với lời lẽ nặng nề, kém trung thực hay đả kích đời tư, cá nhân.

- Tên Họ , Thành phố :

- Ý kiến :

  

-------------oo0oo---------------

Toi Ac CSVN

------oo0oo------

HsTs

CoVangVNCH

history
Hình chụp của 1 phóng viên Liên Xô: Một cảnh đấu tố tại miền Bắc có hình thờ các lãnh tụ Cộng sản được treo trên cao. Trong hình một thanh niên có vẽ có học thức, đang bị Cộng Sản đấu tố. Cán bộ Cộng Sản ngồi trên bàn chủ tọa. Nông dân nghèo được khích động, hứa hẹn chia của và huấn luyện sẵn để đánh đập, sỉ vả, kết tội người bị đấu tố.
history
Người bị đấu tố sắp bị bắn

history

Người bị đấu tố vừa bị bắn chết trước sự chứng kiến của dân chúng. Tài sản người bị đấu tố thường bị tịch thu, gia đình người bị đấu tố bị đuổi ra khỏi nhà. Thân nhân bị cô lập, không được hành nghề, không được làm mướn. Hàng triệu người miền Bắc là nạn nhân của Cộng Sản, đã sống trong tình trạng đói khổ, cùng quẩn suốt cuộc đời. Phần lớn những người bị đấu tố chỉ là những nông dân giỏi, khá giả nhờ vào tài sức của mình. Họ đã bị giết chết, bị cướp đọat tài sản một cách oan uổng

nncs

MauThan

thuyennhan

danangchaygiac
Mỗi khi bộ đội Cộng sản đến đâu là người dân miền Nam ùn ùn bỏ chạy để lánh nạn Cộng Sản. Hình ảnh trên đây chụp cảnh dân chúng thành phố Đà nẳng chạy nạn Cộng Sản khi miền Trung thất thủ đầu năm 1975.

-------------oo0oo---------------

Những hình ảnh đẹp của Cộng Đồng Việt Nam

ucchau
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

ucchau
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

congdong

congdong

congdong

congdong

congdong

covang
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

covang
Lá cờ vàng Việt Nam được chính quyền địa phương vinh danh và luôn được đồng bào trân trọng trong mọi lễ hội

 


Home Page Vietlist.us

Visistors: 903


bottom